
Còn tiếp
Kiếm Ủng Minh Nguyệt
114
Chương
0
Lượt xem
278970
Đề cử
Giới Thiệu Kiếm Ủng Minh Nguyệt Truyện Chữ
Tác giả: Sơn Chi Tử
Nguồn: Wikidich - Converter: Reine
Số chương: 97 chương chính văn + 3 chương phiên ngoại
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp.
Văn án
Thương Nhung sinh ra là đích nữ Vinh Vương phủ, lúc chào đời trời sinh dị tượng, đến một tuổi bị ôm vào hoàng cung, phong làm Minh Nguyệt công chúa.
Thuần Thánh năm thứ 31
Xa giá thiên tử nam tuần, gặp phải phản quân đánh lén, Minh Nguyệt công chúa đi theo lưu lạc Nam Châu.
Ngày đó, Thương Nhung ở trên nền tuyết gặp được một hắc y thiếu niên, trong tay hắn nắm thanh trường kiếm dính máu, tuyết rơi đầy vai, đôi mắt cười trong suốt xinh đẹp trời sinh.
Thiếu niên dùng răng cắn mở nút gỗ trên bầu rượu, muốn đi ngang qua người nàng, lại cố tình nhìn thấy ánh mắt nàng trông mong nhìn vào bầu rượu của hắn.
"Ngươi khát?" Hắn hỏi.
Thương Nhung gật gật đầu.
Thiếu niên cong con mắt, lấy kiếm dính máu chỉ về nền tuyết trắng xóa, "Không bằng ăn một miếng?"
Tiểu công chúa kiều khí kiên định lắc đầu, "Dơ."
Hắn lại giống như nghe được lời buồn cười nào đó, "Ngươi không chê ta dơ?"
Nháy mắt tiếp theo, hắn mang bầu rượu tiến đến trước mặt nàng, rót cho nàng một ngụm rượu mạnh, được như ý nguyện nhìn thấy bộ dáng nàng ho sặc sụa đến cả mặt đỏ bừng, hắn cười rộ lên, trực tiếp lại ác liệt.
Sau khi Thương Nhung bị hắn nhặt về mới biết được, hắn là một sát thủ, mỗi ngày, hắn đều phải chém giết.
Nhưng từ sau khi nhặt được nàng, hắn có thêm một nhiệm vụ khác -- nuôi nàng.
Y phục nàng cần xinh đẹp, giày cần thêu hoa khảm châu, ăn cơm nhất định phải có thịt, tóc cũng cố tình cần hắn chải.
- -
Ngày nọ, thiếu niên thức đêm giết người trở về, mới ngủ được một canh giờ, vừa ngáp dài ngáp ngắn, vừa chải đầu cho nàng: "Ngươi thật phiền toái."
Thanh âm hắn có chút rầu rĩ.
"Thực xin lỗi." Thương Nhung chân thành xin lỗi.
"Không quan hệ." Thiếu niên bị nàng nhìn, bỗng nhiên vứt luôn mặt mũi.
- -
"Ta muốn nắm kiếm này trong tay,
- - mới dám bước lên Dao Đài*, ôm trọn Minh Nguyệt."
*Dao đài: Lâu đài làm bằng ngọc. Chỉ nơi tiên ở
Nguồn: Wikidich - Converter: Reine
Số chương: 97 chương chính văn + 3 chương phiên ngoại
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp.
Văn án
Thương Nhung sinh ra là đích nữ Vinh Vương phủ, lúc chào đời trời sinh dị tượng, đến một tuổi bị ôm vào hoàng cung, phong làm Minh Nguyệt công chúa.
Thuần Thánh năm thứ 31
Xa giá thiên tử nam tuần, gặp phải phản quân đánh lén, Minh Nguyệt công chúa đi theo lưu lạc Nam Châu.
Ngày đó, Thương Nhung ở trên nền tuyết gặp được một hắc y thiếu niên, trong tay hắn nắm thanh trường kiếm dính máu, tuyết rơi đầy vai, đôi mắt cười trong suốt xinh đẹp trời sinh.
Thiếu niên dùng răng cắn mở nút gỗ trên bầu rượu, muốn đi ngang qua người nàng, lại cố tình nhìn thấy ánh mắt nàng trông mong nhìn vào bầu rượu của hắn.
"Ngươi khát?" Hắn hỏi.
Thương Nhung gật gật đầu.
Thiếu niên cong con mắt, lấy kiếm dính máu chỉ về nền tuyết trắng xóa, "Không bằng ăn một miếng?"
Tiểu công chúa kiều khí kiên định lắc đầu, "Dơ."
Hắn lại giống như nghe được lời buồn cười nào đó, "Ngươi không chê ta dơ?"
Nháy mắt tiếp theo, hắn mang bầu rượu tiến đến trước mặt nàng, rót cho nàng một ngụm rượu mạnh, được như ý nguyện nhìn thấy bộ dáng nàng ho sặc sụa đến cả mặt đỏ bừng, hắn cười rộ lên, trực tiếp lại ác liệt.
Sau khi Thương Nhung bị hắn nhặt về mới biết được, hắn là một sát thủ, mỗi ngày, hắn đều phải chém giết.
Nhưng từ sau khi nhặt được nàng, hắn có thêm một nhiệm vụ khác -- nuôi nàng.
Y phục nàng cần xinh đẹp, giày cần thêu hoa khảm châu, ăn cơm nhất định phải có thịt, tóc cũng cố tình cần hắn chải.
- -
Ngày nọ, thiếu niên thức đêm giết người trở về, mới ngủ được một canh giờ, vừa ngáp dài ngáp ngắn, vừa chải đầu cho nàng: "Ngươi thật phiền toái."
Thanh âm hắn có chút rầu rĩ.
"Thực xin lỗi." Thương Nhung chân thành xin lỗi.
"Không quan hệ." Thiếu niên bị nàng nhìn, bỗng nhiên vứt luôn mặt mũi.
- -
"Ta muốn nắm kiếm này trong tay,
- - mới dám bước lên Dao Đài*, ôm trọn Minh Nguyệt."
*Dao đài: Lâu đài làm bằng ngọc. Chỉ nơi tiên ở
Danh Sách Chương Kiếm Ủng Minh Nguyệt TruyenChu
- #51Chương 50: C.50 - Cả đời
- #52Chương 51: C.51 - Vinh Vương phi
- #53Chương 52: C.52 - Tiểu Thập Thất
- #54Chương 53: C.53 - Phong Vân biến
- #55Chương 54-1: C.54.1 - Được không
- #56Chương 54-2: C54.2 - Được không
- #57Chương 55: C.55 - Rất nhớ chàng
- #58Chương 56: C.56 - Thật cao hứng
- #59Chương 57: C.57 - Nhiều may mắn
- #60Chương 58: C.58 - Không nghe lời
- #61Chương 59-1: C59.1 - Người trên mặt đất
- #62Chương 59-2: C59.2 - Người trên mặt đất
- #63Chương 60: C.60 - Rất vui vẻ
- #64Chương 61: C.61 - Nhớ chàng
- #65Chương 62-1: C62.1 - Rất thích
- #66Chương 62-2: C62.2 - Rất thích
- #67Chương 63: C.63 - Chứng Tâm lâu
- #68Chương 64: C.64 - Êm tai nhất
- #69Chương 65: Rất thông minh
- #70Chương 66: Hồ Vãng Sinh
- #71Chương 67: Trâm hoa cài búi tóc
- #72Chương 68: Thu Dạ Bạch
- #73Chương 69: Nơi giấu kho báu
- #74Chương 70: Chắc chắn sẽ
- #75Chương 71: Không cần nữa
- #76Chương 72: Bươm bướm giấy
- #77Chương 73: Vậy thì tốt
- #78Chương 74: Thật là nhớ chàng ấy
- #79Chương 75: Tinh La quán
- #80Chương 76: Chúng ta đi thôi
- #81Chương 77: Ta không đi
- #82Chương 78: Cõng nàng
- #83Chương 79: Gió đêm về
- #84Chương 80: Chỉ thích
- #85Chương 81: Ở bên cạnh
- #86Chương 82: Sắc thu đậm đà
- #87Chương 83: Ngươi là ai
- #88Chương 84: Giữ bên người
- #89Chương 85: Nghĩ gì
- #90Chương 86: Thật đẹp
- #91Chương 87: Đều tính hết rồi
- #92Chương 88: Là định mệnh
- #93Chương 89: Đêm tuyết đầu
- #94Chương 90: Không yên tâm
- #95Chương 91: Không ai biết
- #96Chương 92: Chỉ cần chàng
- #97Chương 93: Trong thế gian
- #98Chương 94: Nàng là thật
- #99Chương 95: Muốn nhìn nàng
- #100Chương 96: Đêm Giao Thừa