
Còn tiếp
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
169
Chương
0
Lượt xem
278338
Đề cử
Giới Thiệu Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Chữ
Tác giả: Mạnh Trung Đắc Ý
Biên tập: Sườn Xào Chua Ngọt
Độ dài: 149 chương + n ngoại truyện
GIỚI THIỆU
(1)
Vào thập niên chín mươi, Cốc Kiều tình cờ gặp lại Lạc Bồi Nhân tại tiền sảnh một khách sạn năm sao.
Bấy giờ, cô không chỉ sở hữu một khoản tiền mà tuổi mười tám chưa từng dám mơ đến, mà còn đang ấp ủ kế hoạch mở rộng cơ ngơi của riêng mình.
Cốc Kiều ngồi uống cà phê đối diện Peter, một nhân viên của công ty LC tại thành phố này. Giống như phần lớn đồng nghiệp nước ngoài khác, ông ta cũng tạm trú dài hạn tại khách sạn. Peter nom chẳng vui vẻ gì lắm, bởi Cốc Kiều dường như không mấy chú tâm vào cuộc trò chuyện, cứ lơ đãng liếc mắt về phía người sếp Trung Quốc của ông ta.
(2)
– Năm mười tám tuổi, em rất ngưỡng mộ mấy cô giúp việc nhà hàng xóm, bởi cứ đến kỳ lĩnh lương là họ tha hồ sắm sửa quần áo lòe loẹt đủ màu.
Lạc Bồi Nhân nghe mà như thể đang nghe chuyện tiếu lâm, anh hỏi:
– Thế sao sau này em lại thay đổi?
– Càng trải đời thì càng tham lam thôi ạ. – Cốc Kiều chợt mỉm cười với Lạc Bồi Nhân. – Suy cho cùng thì em vẫn phải cảm ơn anh họ đã dắt đứa em nghèo này đi mở mang tầm mắt.
Hồi Cốc Kiều mười tám tuổi, cái cách cô gọi hai tiếng “anh họ” ngọt xớt nghe mới thân thiết làm sao. Lạc Bồi Nhân vốn chẳng thích những người không biết giữ chừng mực trong các mối quan hệ, nhưng sự bất mãn của anh lại quá đỗi kín đáo. Vậy nên Cốc Kiều khi ấy còn chưa giỏi việc nhìn mặt đoán ý người khác đã chẳng hề nhận ra.
Giới thiệu bằng một câu: Cảm ơn anh họ đã dắt đứa em nghèo này đi mở mang tầm mắt.
Ý chính: Toàn dân khởi nghiệp, muôn người sáng tạo.
Biên tập: Sườn Xào Chua Ngọt
Độ dài: 149 chương + n ngoại truyện
GIỚI THIỆU
(1)
Vào thập niên chín mươi, Cốc Kiều tình cờ gặp lại Lạc Bồi Nhân tại tiền sảnh một khách sạn năm sao.
Bấy giờ, cô không chỉ sở hữu một khoản tiền mà tuổi mười tám chưa từng dám mơ đến, mà còn đang ấp ủ kế hoạch mở rộng cơ ngơi của riêng mình.
Cốc Kiều ngồi uống cà phê đối diện Peter, một nhân viên của công ty LC tại thành phố này. Giống như phần lớn đồng nghiệp nước ngoài khác, ông ta cũng tạm trú dài hạn tại khách sạn. Peter nom chẳng vui vẻ gì lắm, bởi Cốc Kiều dường như không mấy chú tâm vào cuộc trò chuyện, cứ lơ đãng liếc mắt về phía người sếp Trung Quốc của ông ta.
(2)
– Năm mười tám tuổi, em rất ngưỡng mộ mấy cô giúp việc nhà hàng xóm, bởi cứ đến kỳ lĩnh lương là họ tha hồ sắm sửa quần áo lòe loẹt đủ màu.
Lạc Bồi Nhân nghe mà như thể đang nghe chuyện tiếu lâm, anh hỏi:
– Thế sao sau này em lại thay đổi?
– Càng trải đời thì càng tham lam thôi ạ. – Cốc Kiều chợt mỉm cười với Lạc Bồi Nhân. – Suy cho cùng thì em vẫn phải cảm ơn anh họ đã dắt đứa em nghèo này đi mở mang tầm mắt.
Hồi Cốc Kiều mười tám tuổi, cái cách cô gọi hai tiếng “anh họ” ngọt xớt nghe mới thân thiết làm sao. Lạc Bồi Nhân vốn chẳng thích những người không biết giữ chừng mực trong các mối quan hệ, nhưng sự bất mãn của anh lại quá đỗi kín đáo. Vậy nên Cốc Kiều khi ấy còn chưa giỏi việc nhìn mặt đoán ý người khác đã chẳng hề nhận ra.
Giới thiệu bằng một câu: Cảm ơn anh họ đã dắt đứa em nghèo này đi mở mang tầm mắt.
Ý chính: Toàn dân khởi nghiệp, muôn người sáng tạo.
Danh Sách Chương Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý TruyenChu
- #101Chương 101: Quyển 3 – 101: Năm 1993
- #102Chương 102: 102: Có người giống anh
- #103Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ?
- #104Chương 104: 104: Anh họ
- #105Chương 105: 105: Danh thiếp
- #106Chương 106: 106: Ám riệt như ma
- #107Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí
- #108Chương 108: 108: Bạn gái
- #109Chương 109: 109: Mời cơm ai?
- #110Chương 110: 110: Hạ sốt
- #111Chương 111: 111: Sốt nhẹ
- #112Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao?
- #113Chương 113: 113: Không hối tiếc
- #114Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải
- #115Chương 115: 115: Chia tay rồi
- #116Chương 116: 116: Thứ n
- #117Chương 117: 117: Ưu điểm
- #118Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ
- #119Chương 119: 119: Mập mờ
- #120Chương 120: 120: Một người rất khoẻ
- #121Chương 121: 121: Thử một lần
- #122Chương 122: 122: Thử
- #123Chương 123: 123: Chung tình
- #124Chương 124: 124: Người cũ
- #125Chương 125: 125: 1995
- #126Chương 126: 126: Buổi ra mắt game
- #127Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy?
- #128Chương 128: 128: Dựa dẫm
- #129Chương 129: 129: Hối hận
- #130Chương 130: 130: Nếm thử
- #131Chương 131: 131: Nhớ về
- #132Chương 132: 132: Người ngoài cuộc
- #133Chương 133: 133: Chu cấp
- #134Chương 134: 134: Hai phiên bản
- #135Chương 135: 135: Giảm giá
- #136Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất
- #137Chương 137: 137: Đánh giá thấp
- #138Chương 138: 138: Mẩn ngứa
- #139Chương 139: Món quà lớn
- #140Chương 140: 140: Dài lâu
- #141Chương 141: 141: Thằng ăn bám
- #142Chương 142: 142: Tính sổ
- #143Chương 143: 143: Anh họ
- #144Chương 144: 144: Chiếc nhẫn
- #145Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ
- #146Chương 146: 146: Biện minh
- #147Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai
- #148Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên
- #149Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn)
- #150Chương 150: Ngoại truyện giả định: Hình như hồi bé mình từng gặp người anh họ này rồi – 150: Thời thơ ấu (1) – Nếu hai ta g?