
Tạm dừng
Mềm Mại Đối Lạnh Lùng - Tiêu Diêm Tiểu Điềm Bính
200
Chương
0
Lượt xem
284050
Đề cử
Giới Thiệu Mềm Mại Đối Lạnh Lùng - Tiêu Diêm Tiểu Điềm Bính Truyện Chữ
Gia Ninh công chúa, Lý Tiện Ngư, vốn ngoan ngoãn từ nhỏ, điều duy nhất mà nàng từng làm trái là vào ngày sinh nhật năm đó đã tự mình mua về một thiếu niên lạnh lùng tuấn tú.
Lý Tiện Ngư đặt tên cho hắn là Lâm Uyên, để hắn làm ảnh vệ của mình.
Cung nhân đều biết, ảnh vệ tên Lâm Uyên kia tuy tuấn mỹ nhưng ít nói, tính tình lạnh nhạt đến cực điểm.
Cho dù là cung nga mỹ mạo rơi xuống nước ngay trước mặt hắn, hắn cũng tuyệt không duỗi tay cứu giúp.
Nhưng chỉ cần Lý Tiện Ngư gọi tên hắn, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, Lâm Uyên luôn xuất hiện ở bên cạnh công chúa, nói một câu —— “Thần ở đây.”
Sau này ——
Địch Nhung tiếp cận, kiếm chỉ đế kinh, việc mất nước chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Các cung nhân đều tìm cơ hội trốn đi, cuối cùng, ngay cả Lâm Uyên suốt ngày trầm mặc bên người công chúa cũng không xuất hiện nữa.
Mọi người đều nói Lâm Uyên đã rời bỏ công chúa nhỏ để bỏ trốn một mình.
Lý Tiện Ngư tránh trong chăn gấm khóc suốt một đêm, khi tỉnh lại hốc mắt nàng đỏ hồng, cản lại người muốn bắt mình.
—— Dù sao thì thân thủ Lâm Uyên tốt như vậy, nhất định có thể bình an sống sót trong loạn quân.
Chỉ cần không mang theo gánh nặng là nàng.
***
Ngày mất nước, công chúa đầu rơi trâm cài, váy áo nhiễm máu, mắt thấy sắp bị làm nhục dưới người Nhung.
Một nhánh thiết kỵ phá trận mà đến, nam tử cầm đầu mặc giáp sắt đeo trường kiếm, rạch ra một đường máu trong loạn quân, cứu Lý Tiện Ngư.
Lý Tiện Ngư nghe thấy người khác gọi hắn là ‘ bệ hạ ’, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên từ trong lòng ngực hắn, đối diện với gương mặt thanh lãnh, nghẹn ngào mở miệng.
“Lâm Uyên?”
Nam tử ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt trên đuôi mắt nàng, thấp giọng đáp lại.
“Thần ở đây.”
“Nguyện vì công chúa, một đời làm thần.”
Lý Tiện Ngư đặt tên cho hắn là Lâm Uyên, để hắn làm ảnh vệ của mình.
Cung nhân đều biết, ảnh vệ tên Lâm Uyên kia tuy tuấn mỹ nhưng ít nói, tính tình lạnh nhạt đến cực điểm.
Cho dù là cung nga mỹ mạo rơi xuống nước ngay trước mặt hắn, hắn cũng tuyệt không duỗi tay cứu giúp.
Nhưng chỉ cần Lý Tiện Ngư gọi tên hắn, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, Lâm Uyên luôn xuất hiện ở bên cạnh công chúa, nói một câu —— “Thần ở đây.”
Sau này ——
Địch Nhung tiếp cận, kiếm chỉ đế kinh, việc mất nước chỉ còn là chuyện một sớm một chiều.
Các cung nhân đều tìm cơ hội trốn đi, cuối cùng, ngay cả Lâm Uyên suốt ngày trầm mặc bên người công chúa cũng không xuất hiện nữa.
Mọi người đều nói Lâm Uyên đã rời bỏ công chúa nhỏ để bỏ trốn một mình.
Lý Tiện Ngư tránh trong chăn gấm khóc suốt một đêm, khi tỉnh lại hốc mắt nàng đỏ hồng, cản lại người muốn bắt mình.
—— Dù sao thì thân thủ Lâm Uyên tốt như vậy, nhất định có thể bình an sống sót trong loạn quân.
Chỉ cần không mang theo gánh nặng là nàng.
***
Ngày mất nước, công chúa đầu rơi trâm cài, váy áo nhiễm máu, mắt thấy sắp bị làm nhục dưới người Nhung.
Một nhánh thiết kỵ phá trận mà đến, nam tử cầm đầu mặc giáp sắt đeo trường kiếm, rạch ra một đường máu trong loạn quân, cứu Lý Tiện Ngư.
Lý Tiện Ngư nghe thấy người khác gọi hắn là ‘ bệ hạ ’, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên từ trong lòng ngực hắn, đối diện với gương mặt thanh lãnh, nghẹn ngào mở miệng.
“Lâm Uyên?”
Nam tử ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt trên đuôi mắt nàng, thấp giọng đáp lại.
“Thần ở đây.”
“Nguyện vì công chúa, một đời làm thần.”
Danh Sách Chương Mềm Mại Đối Lạnh Lùng - Tiêu Diêm Tiểu Điềm Bính TruyenChu
- #101Chương 101: Bệnh hoạn
- #102Chương 102: Lòng người căm hận
- #103Chương 103: Ngọc phù của Vương thị
- #104Chương 104: Vương gia Hô Diễn
- #105Chương 105: Đánh nhau
- #106Chương 106: Thần không thích náo nhiệt!
- #107Chương 107: Tỷ thí
- #108Chương 108: Công chúa nhỏ thiên vị
- #109Chương 109: Khang Nhạc công chúa
- #110Chương 110: Mang Khang Nhạc rời đi
- #111Chương 111: Hoàng đế phát bệnh
- #112Chương 112: Tráo đổi, cung biến, đảo chính
- #113Chương 113: Ta có người mình thích rồi
- #114Chương 114: Thần không cho phép
- #115Chương 115: Học cưỡi ngựa
- #116Chương 116: Ai cũng từng có một thời thanh xuân
- #117Chương 117: Hôn sự của Ninh Ý
- #118Chương 118: “Quy củ” của Đại Nguyệt
- #119Chương 119: Là công chúa lừa thần trước
- #120Chương 120: Chuyện xưa buồn
- #121Chương 121: Nếu ngươi là thái giám...
- #122Chương 122: Ta cũng thích ngươi
- #123Chương 123: Lần đầu đón tết ngoài cung
- #124Chương 124: Công chúa nhỏ ngại ngùng
- #125Chương 125: Làm ấm giường
- #126Chương 126: Ta tin tưởng ngươi
- #127Chương 127: Núi tuyết Hòa Trác
- #128Chương 128: Hận tất cả như nhau
- #129Chương 129: Thần chưa đồng ý kết thúc
- #130Chương 130: Công chúa có đồng ý gả cho thần không?
- #131Chương 131: Nỗi đau của tiểu công chúa
- #132Chương 132: Cấp báo từ biên cương
- #133Chương 133: Lâm Uyên, ngươi cũng sẽ đi sao?
- #134Chương 134: Ảnh vệ của nàng rời đi rồi?
- #135Chương 135: Tin tưởng hắn sẽ về
- #136Chương 136: Huynh đệ tương tàn
- #137Chương 137: Quay về Dận kinh
- #138Chương 138: Địch Nhung cận kề
- #139Chương 139: Thần ở đây
- #140Chương 140: Hợp lực
- #141Chương 141: Đại Nguyệt thay áo
- #142Chương 142: Lấy hành lang thoại bản làm sính lễ cầu thân
- #143Chương 143: Cầu thú công chúa Đại Nguyệt
- #144Chương 144: Hoàng thúc làm khó
- #145Chương 145: Lời hứa của quân vương nặng tựa ngàn cân
- #146Chương 146: Ta tin tưởng chàng
- #147Chương 147: Trừng phạt chồn tuyết hư hỏng
- #148Chương 148: Đường đến Giang Lăng
- #149Chương 149: Đưa mẫu phi trở về quê cũ
- #150Chương 150: Chàng đang trốn ta sao?