
Còn tiếp
Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên
120
Chương
0
Lượt xem
303335
Đề cử
Giới Thiệu Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên Truyện Chữ
Biên tập: Nguyên - Beta: Maika
Thời gian đầu Lam Hạo Nguyệt không hề thích chàng thiếu niên ấy.
Chàng tự kiêu, mắt cao hơn trán, không xem cảm nhận của người khác ra gì, thậm chí chẳng thèm nhìn thẳng vào mắt nàng lấy một lần.
Mãi cho đến đêm trăng ấy, nàng ngã trong rừng, quần áo luộm thuộm xốc xếch, chàng thiếu niên nghe động mà tới, nhưng chẳng hề có ý tránh né mà đi thẳng đến.
Lam Hạo Nguyệt trách móc, giận chàng ngạo mạn vô lễ.
Lúc này chàng mới từ tốn bảo: “Cô yên tâm, mắt tôi đã mù.”
Dưới núi Nga Mi, nàng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao sư huynh, sư tỷ của anh đều xuất gia hết vậy?”
Chàng vẫn bình tĩnh như trước, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cô không biết Thần Tiêu cung vốn là nơi Đạo gia thanh tu?”
Chàng không cha không mẹ, chẳng biết tại sao có mặt trên đời, cũng không hiểu tình yêu là gì, chỉ biết luyện kiếm, tu đạo.
Như hồ sen xanh, tĩnh mịch lững lờ.
Thơ rằng:
Không dùng hai mắt nhìn tục nhân,
Năm sông bốn biển, vẫn một thân.
Sâu thẳm động tiên, không người đến,
Đào trên lạch kia, đã mấy xuân?
Thời gian đầu Lam Hạo Nguyệt không hề thích chàng thiếu niên ấy.
Chàng tự kiêu, mắt cao hơn trán, không xem cảm nhận của người khác ra gì, thậm chí chẳng thèm nhìn thẳng vào mắt nàng lấy một lần.
Mãi cho đến đêm trăng ấy, nàng ngã trong rừng, quần áo luộm thuộm xốc xếch, chàng thiếu niên nghe động mà tới, nhưng chẳng hề có ý tránh né mà đi thẳng đến.
Lam Hạo Nguyệt trách móc, giận chàng ngạo mạn vô lễ.
Lúc này chàng mới từ tốn bảo: “Cô yên tâm, mắt tôi đã mù.”
Dưới núi Nga Mi, nàng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao sư huynh, sư tỷ của anh đều xuất gia hết vậy?”
Chàng vẫn bình tĩnh như trước, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cô không biết Thần Tiêu cung vốn là nơi Đạo gia thanh tu?”
Chàng không cha không mẹ, chẳng biết tại sao có mặt trên đời, cũng không hiểu tình yêu là gì, chỉ biết luyện kiếm, tu đạo.
Như hồ sen xanh, tĩnh mịch lững lờ.
Thơ rằng:
Không dùng hai mắt nhìn tục nhân,
Năm sông bốn biển, vẫn một thân.
Sâu thẳm động tiên, không người đến,
Đào trên lạch kia, đã mấy xuân?
Danh Sách Chương Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên TruyenChu
- #51Chương 51: Song kiếm chẳng bì lão điên cuồng
- #52Chương 52: Mê muội chuyện xưa không tỉnh táo
- #53Chương 53: Chuyện xưa mờ mịt khó hiểu rõ
- #54Chương 54: Sấm giật kiếm bất ngờ dọc ngang
- #55Chương 55: Đường xá gian nan tạm cách biệt
- #56Chương 56: Bình nguyên hoang vu trăng sáng ngời
- #57Chương 57: Đèn sáng chợ đông trăng như sương
- #58Chương 58: Trăm núi nghìn sông lắm cách trở
- #59Chương 59: Độc chiếm tiên cơ sương dày đặc
- #60Chương 60: Trở về hành dương lòng canh cánh
- #61Chương 61: Mặt trời lặn bóng tùng lạnh căm
- #62Chương 62: Xa quê lâu về trong sợ hãi
- #63Chương 63: Ngồi cùng khách quý uống rượu sầu
- #64Chương 64: Lồng khói rừng sâu trăng đã lặn
- #65Chương 65: Chim oanh hót bên suối lạc mai
- #66Chương 66: Sấm chớp lôi đình áo đẫm lệ
- #67Chương 67: Trời u ám tối thu buồn nhất
- #68Chương 68: Ánh trăng cô đơn mênh mang vùng trời
- #69Chương 69: Tâm như bàn thạch và quyết tuyệt
- #70Chương 70: Hành dương cánh nhạn bay đi hút
- #71Chương 71: Một màn mưa thu chút tình nồng
- #72Chương 72: Mộng đêm dằng dặc bệnh trở nặng
- #73Chương 73: Dấu chân chốn hoang kế khó toàn
- #74Chương 74: Máu đào rêu xanh rừng sâu thẳm
- #75Chương 75: Núi rừng mênh mông giấu miểu cổ
- #76Chương 76: Sương mù núi sâu đêm vang rền
- #77Chương 77: Mưa rào lạnh lẽo đêm biệt ly
- #78Chương 78: Khàn giọng gọi tên bóng ai đơn độc
- #79Chương 79: Một kiếm tuyết bay nước mắt cạn
- #80Chương 79-2: Phiên ngoại quá khứ 1 – Ký ức đóng băng
- #81Chương 79-3: Phiên ngoại quá khứ 2 – Đóa sen xanh vĩnh viễn không nở hoa
- #82Chương 80: Núi xanh cô quạnh tin báo xa
- #83Chương 81: Mây nước trôi nhắn cùng quên nhau
- #84Chương 82: Phụ lòng một mùa hoa lại nở
- #85Chương 83: Núi hoang mọi sự đều vô nghĩa
- #86Chương 84: Tấm thiệp đỏ làm kinh mộng tàn
- #87Chương 85: Tâm sự ẩn sâu trong doanh mưu
- #88Chương 86: Hoa cài ngọc đẹp vào thanh thành
- #89Chương 87: Ngọc chìm đầm lạnh mộng đã tàn
- #90Chương 88: Mưa rào núi hoang vô tình gặp lại
- #91Chương 89: Tình yêu nỗi đau sâu nào thấu
- #92Chương 90: Ván cờ cũ trở mình vì tư dục
- #93Chương 91: Cỏ dại um tùm đường mênh mang
- #94Chương 92: Nước sâu non cao về nơi nao
- #95Chương 93: Chỉ sợ mây tan hoa tản mác
- #96Chương 94: Lại qua hai cầu đến nga mi
- #97Chương 95: Chốn xưa chỉ còn cỏ cây khô
- #98Chương 96: Muốn động vũ khí nơi đất thánh
- #99Chương 97: Hận cũ khó phai đâm vào lòng
- #100Chương 98: Ta làm hoàng tước lạnh mắt nhìn