
Tạm dừng
Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng
131
Chương
0
Lượt xem
277876
Đề cử
Giới Thiệu Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng Truyện Chữ
---
Bạn còn nhớ cơn mưa khiến mình không thể quên trong đời là khi nào không?
Đối với Thư Vọng, đó chắc chắn là vào ngày sinh nhật tuổi 27.
Một đêm xuân, mưa ào ạt, cánh hoa đào bay bay, bánh kem và bia lạnh.
Có người nắm lấy tay cô, vừa cười ngả nghiêng vừa kéo cô chạy trong màn mưa như trút.
Còn với Đường Dật Phong, thật trùng hợp, cơn mưa khiến cô khó quên nhất cũng là vào tuổi 27.
Chiều thu hôm ấy, trước cổng bệnh viện, người đầy lông chó, tay xách túi nước suối.
Cô muốn che mưa chắn gió cho người khác, nhưng khi cúi đầu mới phát hiện chính mình cũng chẳng có ô.
***
Chúng ta hãy như hai viên đá cứng đầu giữa thế giới điên rồ này, va chạm vào nhau trong bóng tối để bùng lên những tia lửa rực rỡ nhất.
Dù mưa có lớn thế nào, chỉ cần còn nắm tay nhau, chúng ta sẽ cùng nhau đi về phía có ánh sáng.
Dù cơn mưa ấy không ngừng rơi cũng chẳng sao – ta có thể hát vang giữa mưa, nhảy múa trong mưa.
Dù có bị xuyên thủng, bị vỡ vụn, bất kể cơn mưa ấy rèn giũa ta thành hình dạng ra sao, ta vẫn là chính ta.
Lưu ý:
1. Truyện 1x1, kết thúc HE, cách nhau sáu tuổi.
2. Văn hiện thực thiên về tình cảm, kể về quá trình trưởng thành và chữa lành cho nhau.
3. Mạch truyện gồm ba giai đoạn thời gian: học đường (2015), xã hội (2022), và gặp lại (2024). Giai đoạn gặp lại mở đầu và kết thúc truyện, cũng được đan xen ở giữa – theo hình thức kể ngược.
Tag: Hiện đại, yêu sâu đậm, trưởng thành, thanh xuân vườn trường.
Nhân vật chính: Đường Dật Phong (góc nhìn chính) × Thư Vọng
Góc nhìn tác phẩm: Hỗ công
Tổng chương: 121 chương (đã hoàn)
Tóm tắt một câu: Vì cớ gì chúng ta lại phải bỏ lỡ nhau?
Thông điệp: Cái gọi là lãng mạn, chính là dũng khí để ta cùng nhau chống lại sự hư vô của cuộc đời.
Faye: Đây là 1 tác giả rất mới, truyện cũng được đăng tải miễn phí trên Tấn Giang, và cũng chỉ mới viết 1 truyện này thôi. Nhưng mà giọng văn bạn ấy thì rất hay, chậm rãi lại đượm buồn. Thỉnh thoảng mình cũng thích đọc vài áng văn lãng đãng thơ thơ buồn buồn như vậy, đương nhiên tiêu chí vẫn là HE. Truyện này mình chưa đọc hết nên sẽ vừa edit vừa đọc, hy vọng các bạn sẽ thích.
Bạn còn nhớ cơn mưa khiến mình không thể quên trong đời là khi nào không?
Đối với Thư Vọng, đó chắc chắn là vào ngày sinh nhật tuổi 27.
Một đêm xuân, mưa ào ạt, cánh hoa đào bay bay, bánh kem và bia lạnh.
Có người nắm lấy tay cô, vừa cười ngả nghiêng vừa kéo cô chạy trong màn mưa như trút.
Còn với Đường Dật Phong, thật trùng hợp, cơn mưa khiến cô khó quên nhất cũng là vào tuổi 27.
Chiều thu hôm ấy, trước cổng bệnh viện, người đầy lông chó, tay xách túi nước suối.
Cô muốn che mưa chắn gió cho người khác, nhưng khi cúi đầu mới phát hiện chính mình cũng chẳng có ô.
***
Chúng ta hãy như hai viên đá cứng đầu giữa thế giới điên rồ này, va chạm vào nhau trong bóng tối để bùng lên những tia lửa rực rỡ nhất.
Dù mưa có lớn thế nào, chỉ cần còn nắm tay nhau, chúng ta sẽ cùng nhau đi về phía có ánh sáng.
Dù cơn mưa ấy không ngừng rơi cũng chẳng sao – ta có thể hát vang giữa mưa, nhảy múa trong mưa.
Dù có bị xuyên thủng, bị vỡ vụn, bất kể cơn mưa ấy rèn giũa ta thành hình dạng ra sao, ta vẫn là chính ta.
Lưu ý:
1. Truyện 1x1, kết thúc HE, cách nhau sáu tuổi.
2. Văn hiện thực thiên về tình cảm, kể về quá trình trưởng thành và chữa lành cho nhau.
3. Mạch truyện gồm ba giai đoạn thời gian: học đường (2015), xã hội (2022), và gặp lại (2024). Giai đoạn gặp lại mở đầu và kết thúc truyện, cũng được đan xen ở giữa – theo hình thức kể ngược.
Tag: Hiện đại, yêu sâu đậm, trưởng thành, thanh xuân vườn trường.
Nhân vật chính: Đường Dật Phong (góc nhìn chính) × Thư Vọng
Góc nhìn tác phẩm: Hỗ công
Tổng chương: 121 chương (đã hoàn)
Tóm tắt một câu: Vì cớ gì chúng ta lại phải bỏ lỡ nhau?
Thông điệp: Cái gọi là lãng mạn, chính là dũng khí để ta cùng nhau chống lại sự hư vô của cuộc đời.
Faye: Đây là 1 tác giả rất mới, truyện cũng được đăng tải miễn phí trên Tấn Giang, và cũng chỉ mới viết 1 truyện này thôi. Nhưng mà giọng văn bạn ấy thì rất hay, chậm rãi lại đượm buồn. Thỉnh thoảng mình cũng thích đọc vài áng văn lãng đãng thơ thơ buồn buồn như vậy, đương nhiên tiêu chí vẫn là HE. Truyện này mình chưa đọc hết nên sẽ vừa edit vừa đọc, hy vọng các bạn sẽ thích.
Danh Sách Chương Mưa Phùn Mài Đá - Cao Phùng TruyenChu
- #51Chương 51: Hoàng hôn
- #52Chương 52: Chỉ ngay lúc này
- #53Chương 53: Phải nhớ em nhé
- #54Chương 54: Đừng đi nữa
- #55Chương 55: Tới đâu hay tới đó
- #56Chương 56: Quá nhiều điều chị không biết
- #57Chương 57: Một nét bút, chuyện cũ khép lại
- #58Chương 58: Phơi nắng
- #59Chương 59: Dưỡng già
- #60Chương 60: Dừng lại
- #61Chương 61: Thư tình
- #62Chương 62: Tiền tiêu vặt
- #63Chương 63: Quá mức
- #64Chương 64: Cho ăn
- #65Chương 65: Nhật ký quan sát của Lương Tư
- #66Chương 66: Lần sau
- #67Chương 67: Đợi em
- #68Chương 68: Thế giới bên ngoài
- #69Chương 69: Bài đăng ẩn danh
- #70Chương 70: Tiếng nói
- #71Chương 71: Bài học cuối cùng
- #72Chương 72: Đêm suối nước nóng
- #73Chương 73: Chán ghét
- #74Chương 74: Coca gừng
- #75Chương 75: Lồng giam
- #76Chương 76: Tiệc cưới
- #77Chương 77: Từ chức
- #78Chương 78: Hoa hồng trắng
- #79Chương 79: Bữa tiệc
- #80Chương 80: Free
- #81Chương 81: Leo núi
- #82Chương 82: Một ngày bình thường
- #83Chương 83: Bình minh trên biển
- #84Chương 84: Hai cuộc điện thoại
- #85Chương 85: Túi giấy
- #86Chương 86: Buổi giao lưu
- #87Chương 87: Mưa và chiếc ô
- #88Chương 88: Tâm trạng không tốt
- #89Chương 89: Tốc độ giới hạn 60
- #90Chương 90: Hợp tác
- #91Chương 91: Cần
- #92Chương 92: Nhà
- #93Chương 93: Say
- #94Chương 94: Chưa say
- #95Chương 95: Tuyết lớn chặn đường
- #96Chương 96: Dòng ký ức trôi
- #97Chương 97: Lựa chọn
- #98Chương 98: Tang lễ
- #99Chương 99: Kẹo
- #100Chương 100: Rời đi