
Còn tiếp
Năm Thứ Tư Sau Khi Nàng Chết
134
Chương
0
Lượt xem
278070
Đề cử
Giới Thiệu Năm Thứ Tư Sau Khi Nàng Chết Truyện Chữ
- Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Hào môn thế gia , Cẩu huyết , Cung đình hầu tước , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Phúc hắc , Hỏa táng tràng
- Văn án: nói trước nam9 rất ác, ác đến cuối cùng, nữ chính rất cứng, cứng đến cuối cùng. Hết chính truyện nữ 9 vẫn không iu nam 9, hết chính truyện, nam 9 vẫn cầm tù nữ 9.
【 Cường thủ hào đoạt · Cẩu huyết cổ đại · Toàn viên hỏa táng tràng 】
Thế nhân đều biết, Vân Hi thích Hoài Lăng vương.
Hoài Lăng vương hắt hơi một cái, nàng liền nửa đêm trèo tường đưa áo lông chồn.
Hoài Lăng vương yêu bút mực, nàng không ngại ngàn dặm xa xôi, toàn thân thương tích cũng phải cầu cho được một phương nghiên mực truyền đời.
Nhưng Hoài Lăng vương không thích Vân Hi.
Đến cả liếc mắt một cái, hắn cũng không muốn.
Ngày ấy, khi bọn thích khách đặt đao lên cổ Vân Hi và Sầm Ngữ Vi, buộc Hoài Lăng vương phải chọn một trong hai, hắn không hề do dự, chọn Sầm Ngữ Vi.
Hắn nói:
“Vân Hi, Ngữ Vi từ nhỏ đã mảnh mai, chịu không nổi kinh hách. Còn ngươi thì không phải. Ngươi hiểu chứ?”
Vân Hi hiểu rất rõ.
Sầm Ngữ Vi dù sao cũng là thanh mai trúc mã, tiểu tâm can trong tim hắn, còn nàng thì da dày thịt béo, đến chém đầu cũng chẳng thấy đau.
Quả nhiên, thích khách thả Sầm Ngữ Vi, quay sang vung đao chém thẳng vào cổ Vân Hi.
Thế nhân đều cho rằng Vân Hi đã chết.
Ngay cả Hoài Lăng vương cũng tin là như vậy.
Nhưng Vân Hi không chết.
Nàng rời xa kinh đô, sống tiêu dao tự tại, còn cùng người mình yêu bái đường thành thân.
Chỉ là ngày thành hôn ấy, lại gặp tân đế cải trang vi hành.
Khoảnh khắc gió cuốn tung khăn voan, tân đế thần sắc đại biến, ánh mắt điên loạn, đánh mất cả uy nghi của bậc cửu ngũ.
Hắn loạng choạng lao tới, giật Vân Hi ra khỏi kiệu hoa.
“Vân Hi, ngươi dám gạt ta! Ngươi sao dám… ngươi sao dám……”
Hoài Lăng vương vẫn luôn cho rằng mình không thích Vân Hi.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy nàng cười trong lòng nam nhân khác, tim hắn đột nhiên quặn thắt.
Đôi mắt chứa đầy xuân sắc ấy, từng chỉ nhìn hắn—chỉ thuộc về một mình hắn!
Hắn đoạt nàng trở về, bẻ gãy đôi cánh, nhốt nàng trong hậu cung.
Hắn cho rằng chỉ cần ban cho nàng vài phần ân sủng, nàng sẽ lại như trước, khăng khăng một mực yêu hắn.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, nàng thật sự không còn yêu hắn nữa.
Thậm chí nàng còn dùng trường kiếm đặt lên cổ hắn, uy hiếp hắn thả phu quân cũ của nàng. Nếu không—nàng sẽ giết hắn.
Cường thủ hào đoạt, cường thủ hào đoạt, cường thủ hào đoạt. Chuyện quan trọng nói ba lần.
Nam chính thật sự điên, cũng thật sự cẩu.
Không tiếp nhận bất kỳ kiểu “gỡ mìn” văn án nào.
Không hiểu toàn cảnh thì xin đừng phát biểu.
Tự ý não bổ—xóa bình trực tiếp.
Bình luận công kích tác giả—xóa không thương lượng.
Không ăn được thể loại này thì tự rút lui kịp thời, đừng đến trút cảm xúc, không ai là thùng rác cảm xúc của ngươi.
Tag: Cung đình hầu tước · Yêu sâu sắc · Cổ đại · Phúc hắc · Truy ái hỏa táng tràng
Góc nhìn nhân vật chính: Vân Hi, Tiêu Thận Kính.
Một câu tóm tắt: Bệ hạ, bầu trời và mây—vĩnh viễn không giam cầm được nhau được.
Lập ý: Dù cuộc đời có khổ cực đến đâu, cũng phải dũng cảm đối mặt.
- Văn án: nói trước nam9 rất ác, ác đến cuối cùng, nữ chính rất cứng, cứng đến cuối cùng. Hết chính truyện nữ 9 vẫn không iu nam 9, hết chính truyện, nam 9 vẫn cầm tù nữ 9.
【 Cường thủ hào đoạt · Cẩu huyết cổ đại · Toàn viên hỏa táng tràng 】
Thế nhân đều biết, Vân Hi thích Hoài Lăng vương.
Hoài Lăng vương hắt hơi một cái, nàng liền nửa đêm trèo tường đưa áo lông chồn.
Hoài Lăng vương yêu bút mực, nàng không ngại ngàn dặm xa xôi, toàn thân thương tích cũng phải cầu cho được một phương nghiên mực truyền đời.
Nhưng Hoài Lăng vương không thích Vân Hi.
Đến cả liếc mắt một cái, hắn cũng không muốn.
Ngày ấy, khi bọn thích khách đặt đao lên cổ Vân Hi và Sầm Ngữ Vi, buộc Hoài Lăng vương phải chọn một trong hai, hắn không hề do dự, chọn Sầm Ngữ Vi.
Hắn nói:
“Vân Hi, Ngữ Vi từ nhỏ đã mảnh mai, chịu không nổi kinh hách. Còn ngươi thì không phải. Ngươi hiểu chứ?”
Vân Hi hiểu rất rõ.
Sầm Ngữ Vi dù sao cũng là thanh mai trúc mã, tiểu tâm can trong tim hắn, còn nàng thì da dày thịt béo, đến chém đầu cũng chẳng thấy đau.
Quả nhiên, thích khách thả Sầm Ngữ Vi, quay sang vung đao chém thẳng vào cổ Vân Hi.
Thế nhân đều cho rằng Vân Hi đã chết.
Ngay cả Hoài Lăng vương cũng tin là như vậy.
Nhưng Vân Hi không chết.
Nàng rời xa kinh đô, sống tiêu dao tự tại, còn cùng người mình yêu bái đường thành thân.
Chỉ là ngày thành hôn ấy, lại gặp tân đế cải trang vi hành.
Khoảnh khắc gió cuốn tung khăn voan, tân đế thần sắc đại biến, ánh mắt điên loạn, đánh mất cả uy nghi của bậc cửu ngũ.
Hắn loạng choạng lao tới, giật Vân Hi ra khỏi kiệu hoa.
“Vân Hi, ngươi dám gạt ta! Ngươi sao dám… ngươi sao dám……”
Hoài Lăng vương vẫn luôn cho rằng mình không thích Vân Hi.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy nàng cười trong lòng nam nhân khác, tim hắn đột nhiên quặn thắt.
Đôi mắt chứa đầy xuân sắc ấy, từng chỉ nhìn hắn—chỉ thuộc về một mình hắn!
Hắn đoạt nàng trở về, bẻ gãy đôi cánh, nhốt nàng trong hậu cung.
Hắn cho rằng chỉ cần ban cho nàng vài phần ân sủng, nàng sẽ lại như trước, khăng khăng một mực yêu hắn.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, nàng thật sự không còn yêu hắn nữa.
Thậm chí nàng còn dùng trường kiếm đặt lên cổ hắn, uy hiếp hắn thả phu quân cũ của nàng. Nếu không—nàng sẽ giết hắn.
Cường thủ hào đoạt, cường thủ hào đoạt, cường thủ hào đoạt. Chuyện quan trọng nói ba lần.
Nam chính thật sự điên, cũng thật sự cẩu.
Không tiếp nhận bất kỳ kiểu “gỡ mìn” văn án nào.
Không hiểu toàn cảnh thì xin đừng phát biểu.
Tự ý não bổ—xóa bình trực tiếp.
Bình luận công kích tác giả—xóa không thương lượng.
Không ăn được thể loại này thì tự rút lui kịp thời, đừng đến trút cảm xúc, không ai là thùng rác cảm xúc của ngươi.
Tag: Cung đình hầu tước · Yêu sâu sắc · Cổ đại · Phúc hắc · Truy ái hỏa táng tràng
Góc nhìn nhân vật chính: Vân Hi, Tiêu Thận Kính.
Một câu tóm tắt: Bệ hạ, bầu trời và mây—vĩnh viễn không giam cầm được nhau được.
Lập ý: Dù cuộc đời có khổ cực đến đâu, cũng phải dũng cảm đối mặt.
Danh Sách Chương Năm Thứ Tư Sau Khi Nàng Chết TruyenChu
- #51Chương 51: Hắn sao lại… nhớ tới nàng?
- #52Chương 52: Nàng có ra tay cứu ta không?
- #53Chương 53: Tự tay mình bắt nàng
- #54Chương 54: Dám cùng nam nhân khác trộn lẫn như thế?
- #55Chương 55: Nàng sao có thể dám đem bộ dáng này trước mặt người khác?
- #56Chương 56: Ở dưới thân hắn, lại gọi tên nam nhân khác…
- #57Chương 57: Ngươi hiện giờ đã là nữ nhân của trẫm!
- #58Chương 58: Ta, Vân Hi, tuyệt đối không làm thiếp
- #59Chương 59: Dám cùng nam nhân khác định ra một năm chi ước…
- #60Chương 60: Đường đường thiên tử… lại sai người rửa chân?
- #61Chương 61: Tiêu Thận Kính chưa từng mất khống chế như thế…
- #62Chương 62: Hắn mất khống chế mà đè nàng xuống, như một con thú...
- #63Chương 63: Nàng lại bị Tiêu Thận Kính ôm vào lòng…
- #64Chương 64: Tâm đều lạnh
- #65Chương 65: Ngươi chạm vào ta, ta đều cảm thấy ghê tởm…
- #66Chương 66: Cắn môi nàng
- #67Chương 67: Hắn chạm qua ngươi chỗ nào?
- #68Chương 68: Tay hắn ta đã chạm vào chỗ nào, ta sẽ chặt bỏ nó...
- #69Chương 69: Ngày đêm nhốt nàng trên long sàng…
- #70Chương 70: Là hắn sai!
- #71Chương 71: Tiêu Thận Kính rốt cuộc không chịu nổi…
- #72Chương 72: Tiêu Thận Kính chưa từng thất thố đến thế…
- #73Chương 73: Hắn như kề bên bờ sụp đổ
- #74Chương 74: Trái tim Tiêu Thận Kính đột nhiên tê rần
- #75Chương 75: Hắn rốt cuộc chịu đựng không nổi
- #76Chương 76: Mang theo bệnh trạng điên cuồng
- #77Chương 77: Hắn đau, đau đến cực hạn…
- #78Chương 78: Vân Hi, ta sai rồi
- #79Chương 79: Người bị trẫm thua thiệt nhất lại là Vân Hi
- #80Chương 80: Biểu tình ẩn nhẫn lại mang theo đau thương
- #81Chương 81: Nàng qua đời lâu như vậy, bệ hạ vẫn chưa……
- #82Chương 82: Bệ hạ điên rồi!
- #83Chương 83: Hoàn toàn mất khống chế
- #84Chương 84: Đau đớn kịch liệt làm hắn ngũ quan vặn vẹo…
- #85Chương 85: Nếu Vân Hi thật sự yêu người khác……
- #86Chương 86: Trái tim Tiêu Thận Kính hung hăng nhảy dựng lên…
- #87Chương 87: Nàng cười sáu lần với tên nam nhân kia……
- #88Chương 88: Khó dằn nổi lòng mà thâm nhập…
- #89Chương 89: Đau đến cực chỗ, hai mắt thật có thể thấm ra…
- #90Chương 90: Hắn không thể khống chế mà co giật kịch liệt…
- #91Chương 91: Duy chỉ có nàng, dù hắn có chết cũng tuyệt không…
- #92Chương 92: Nàng với trẫm là uy hiếp
- #93Chương 93: Giơ cao đao nhọn, tự tay mổ xẻ chính mình…
- #94Chương 94: Ta thật sự đã không còn thích ngươi…
- #95Chương 95: Trong mắt hắn hàm chứa sự kinh tâm…
- #96Chương 96: (Kết thúc 1) không đạt mục đích, thề không bỏ qua
- #97Chương 97: (Kết thúc 2) lúc trước không biết yêu là như thế nào…
- #98Chương 98: Tiêu Thận Kính, đã đến lúc phải buông tay rồi
- #99Chương 99: Xuyên thấu trái tim không phòng bị của hắn
- #100Chương 100: Vân Hi, nàng có tình cảm với bọn họ không?