
Còn tiếp
Năm Thứ Tư Sau Khi Nàng Chết
134
Chương
0
Lượt xem
278070
Đề cử
Giới Thiệu Năm Thứ Tư Sau Khi Nàng Chết Truyện Chữ
- Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Hào môn thế gia , Cẩu huyết , Cung đình hầu tước , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Phúc hắc , Hỏa táng tràng
- Văn án: nói trước nam9 rất ác, ác đến cuối cùng, nữ chính rất cứng, cứng đến cuối cùng. Hết chính truyện nữ 9 vẫn không iu nam 9, hết chính truyện, nam 9 vẫn cầm tù nữ 9.
【 Cường thủ hào đoạt · Cẩu huyết cổ đại · Toàn viên hỏa táng tràng 】
Thế nhân đều biết, Vân Hi thích Hoài Lăng vương.
Hoài Lăng vương hắt hơi một cái, nàng liền nửa đêm trèo tường đưa áo lông chồn.
Hoài Lăng vương yêu bút mực, nàng không ngại ngàn dặm xa xôi, toàn thân thương tích cũng phải cầu cho được một phương nghiên mực truyền đời.
Nhưng Hoài Lăng vương không thích Vân Hi.
Đến cả liếc mắt một cái, hắn cũng không muốn.
Ngày ấy, khi bọn thích khách đặt đao lên cổ Vân Hi và Sầm Ngữ Vi, buộc Hoài Lăng vương phải chọn một trong hai, hắn không hề do dự, chọn Sầm Ngữ Vi.
Hắn nói:
“Vân Hi, Ngữ Vi từ nhỏ đã mảnh mai, chịu không nổi kinh hách. Còn ngươi thì không phải. Ngươi hiểu chứ?”
Vân Hi hiểu rất rõ.
Sầm Ngữ Vi dù sao cũng là thanh mai trúc mã, tiểu tâm can trong tim hắn, còn nàng thì da dày thịt béo, đến chém đầu cũng chẳng thấy đau.
Quả nhiên, thích khách thả Sầm Ngữ Vi, quay sang vung đao chém thẳng vào cổ Vân Hi.
Thế nhân đều cho rằng Vân Hi đã chết.
Ngay cả Hoài Lăng vương cũng tin là như vậy.
Nhưng Vân Hi không chết.
Nàng rời xa kinh đô, sống tiêu dao tự tại, còn cùng người mình yêu bái đường thành thân.
Chỉ là ngày thành hôn ấy, lại gặp tân đế cải trang vi hành.
Khoảnh khắc gió cuốn tung khăn voan, tân đế thần sắc đại biến, ánh mắt điên loạn, đánh mất cả uy nghi của bậc cửu ngũ.
Hắn loạng choạng lao tới, giật Vân Hi ra khỏi kiệu hoa.
“Vân Hi, ngươi dám gạt ta! Ngươi sao dám… ngươi sao dám……”
Hoài Lăng vương vẫn luôn cho rằng mình không thích Vân Hi.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy nàng cười trong lòng nam nhân khác, tim hắn đột nhiên quặn thắt.
Đôi mắt chứa đầy xuân sắc ấy, từng chỉ nhìn hắn—chỉ thuộc về một mình hắn!
Hắn đoạt nàng trở về, bẻ gãy đôi cánh, nhốt nàng trong hậu cung.
Hắn cho rằng chỉ cần ban cho nàng vài phần ân sủng, nàng sẽ lại như trước, khăng khăng một mực yêu hắn.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, nàng thật sự không còn yêu hắn nữa.
Thậm chí nàng còn dùng trường kiếm đặt lên cổ hắn, uy hiếp hắn thả phu quân cũ của nàng. Nếu không—nàng sẽ giết hắn.
Cường thủ hào đoạt, cường thủ hào đoạt, cường thủ hào đoạt. Chuyện quan trọng nói ba lần.
Nam chính thật sự điên, cũng thật sự cẩu.
Không tiếp nhận bất kỳ kiểu “gỡ mìn” văn án nào.
Không hiểu toàn cảnh thì xin đừng phát biểu.
Tự ý não bổ—xóa bình trực tiếp.
Bình luận công kích tác giả—xóa không thương lượng.
Không ăn được thể loại này thì tự rút lui kịp thời, đừng đến trút cảm xúc, không ai là thùng rác cảm xúc của ngươi.
Tag: Cung đình hầu tước · Yêu sâu sắc · Cổ đại · Phúc hắc · Truy ái hỏa táng tràng
Góc nhìn nhân vật chính: Vân Hi, Tiêu Thận Kính.
Một câu tóm tắt: Bệ hạ, bầu trời và mây—vĩnh viễn không giam cầm được nhau được.
Lập ý: Dù cuộc đời có khổ cực đến đâu, cũng phải dũng cảm đối mặt.
- Văn án: nói trước nam9 rất ác, ác đến cuối cùng, nữ chính rất cứng, cứng đến cuối cùng. Hết chính truyện nữ 9 vẫn không iu nam 9, hết chính truyện, nam 9 vẫn cầm tù nữ 9.
【 Cường thủ hào đoạt · Cẩu huyết cổ đại · Toàn viên hỏa táng tràng 】
Thế nhân đều biết, Vân Hi thích Hoài Lăng vương.
Hoài Lăng vương hắt hơi một cái, nàng liền nửa đêm trèo tường đưa áo lông chồn.
Hoài Lăng vương yêu bút mực, nàng không ngại ngàn dặm xa xôi, toàn thân thương tích cũng phải cầu cho được một phương nghiên mực truyền đời.
Nhưng Hoài Lăng vương không thích Vân Hi.
Đến cả liếc mắt một cái, hắn cũng không muốn.
Ngày ấy, khi bọn thích khách đặt đao lên cổ Vân Hi và Sầm Ngữ Vi, buộc Hoài Lăng vương phải chọn một trong hai, hắn không hề do dự, chọn Sầm Ngữ Vi.
Hắn nói:
“Vân Hi, Ngữ Vi từ nhỏ đã mảnh mai, chịu không nổi kinh hách. Còn ngươi thì không phải. Ngươi hiểu chứ?”
Vân Hi hiểu rất rõ.
Sầm Ngữ Vi dù sao cũng là thanh mai trúc mã, tiểu tâm can trong tim hắn, còn nàng thì da dày thịt béo, đến chém đầu cũng chẳng thấy đau.
Quả nhiên, thích khách thả Sầm Ngữ Vi, quay sang vung đao chém thẳng vào cổ Vân Hi.
Thế nhân đều cho rằng Vân Hi đã chết.
Ngay cả Hoài Lăng vương cũng tin là như vậy.
Nhưng Vân Hi không chết.
Nàng rời xa kinh đô, sống tiêu dao tự tại, còn cùng người mình yêu bái đường thành thân.
Chỉ là ngày thành hôn ấy, lại gặp tân đế cải trang vi hành.
Khoảnh khắc gió cuốn tung khăn voan, tân đế thần sắc đại biến, ánh mắt điên loạn, đánh mất cả uy nghi của bậc cửu ngũ.
Hắn loạng choạng lao tới, giật Vân Hi ra khỏi kiệu hoa.
“Vân Hi, ngươi dám gạt ta! Ngươi sao dám… ngươi sao dám……”
Hoài Lăng vương vẫn luôn cho rằng mình không thích Vân Hi.
Cho đến một ngày, hắn nhìn thấy nàng cười trong lòng nam nhân khác, tim hắn đột nhiên quặn thắt.
Đôi mắt chứa đầy xuân sắc ấy, từng chỉ nhìn hắn—chỉ thuộc về một mình hắn!
Hắn đoạt nàng trở về, bẻ gãy đôi cánh, nhốt nàng trong hậu cung.
Hắn cho rằng chỉ cần ban cho nàng vài phần ân sủng, nàng sẽ lại như trước, khăng khăng một mực yêu hắn.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, nàng thật sự không còn yêu hắn nữa.
Thậm chí nàng còn dùng trường kiếm đặt lên cổ hắn, uy hiếp hắn thả phu quân cũ của nàng. Nếu không—nàng sẽ giết hắn.
Cường thủ hào đoạt, cường thủ hào đoạt, cường thủ hào đoạt. Chuyện quan trọng nói ba lần.
Nam chính thật sự điên, cũng thật sự cẩu.
Không tiếp nhận bất kỳ kiểu “gỡ mìn” văn án nào.
Không hiểu toàn cảnh thì xin đừng phát biểu.
Tự ý não bổ—xóa bình trực tiếp.
Bình luận công kích tác giả—xóa không thương lượng.
Không ăn được thể loại này thì tự rút lui kịp thời, đừng đến trút cảm xúc, không ai là thùng rác cảm xúc của ngươi.
Tag: Cung đình hầu tước · Yêu sâu sắc · Cổ đại · Phúc hắc · Truy ái hỏa táng tràng
Góc nhìn nhân vật chính: Vân Hi, Tiêu Thận Kính.
Một câu tóm tắt: Bệ hạ, bầu trời và mây—vĩnh viễn không giam cầm được nhau được.
Lập ý: Dù cuộc đời có khổ cực đến đâu, cũng phải dũng cảm đối mặt.
Danh Sách Chương Năm Thứ Tư Sau Khi Nàng Chết TruyenChu
- #101Chương 101: Người đã chết
- #102Chương 102: Tiêu Thận Kính, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi
- #103Chương 103: Tiêu Thận Kính, sao ngươi không chết đi cho rồi
- #104Chương 104: Có lẽ hắn đã mất nàng mãi mãi
- #105Chương 105: Nhìn thấy nàng đang ngủ trong vòng tay tên nam nhân khác
- #106Chương 106: Vân Hi, sao nàng lại dám đối xử với trẫm như vậy
- #107Chương 107: Trẫm sẽ nhốt nàng lại, sẽ nhốt lại nàng lại…
- #108Chương 108: Dường như hắn thực sự đã không thể giành lại được trái tim nàng
- #109Chương 109: Sao lại đối xử tàn nhẫn với ta như vậy?
- #110Chương 110: Lời kết
- #111Chương 111: Vân Hi, chúng ta nói chuyện đi
- #112Chương 112: Hắn phải làm gì để giữ nàng lại?
- #113Chương 113: Đây là lần đầu tiên Vân Hi gần hắn đến thế
- #114Chương 114: Chỉ có Vân Hi mới là dành cho hắn
- #115Chương 115: Tiêu Thận Kính đang nằm trong vòng tay nàng
- #116Chương 116: Vân Hi, nàng vẫn còn lo lắng cho ta
- #117Chương 117: Tiêu Thận Kính, ngươi cần tận dụng sự ngây thơ của mình để trói chặt đối phương
- #118Chương 118: Vân Hi, ta xin lỗi
- #119Chương 119: Ta hi vọng nàng có thể mắng ta nhiều hơn
- #120Chương 120: Ta là con chó của nàng, mãi mãi chỉ thuộc về nàng
- #121Chương 121: Chúng ta có cả một đời để sống
- #122Chương 122: Kết thúc
- #123Chương 123: Kết thúc thượng
- #124Chương 124: Kết thúc hạ
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134