
Còn tiếp
Ngự Tứ Lương Y
216
Chương
0
Lượt xem
300875
Đề cử
Giới Thiệu Ngự Tứ Lương Y Truyện Chữ
Thể loại: Đam mỹ – Xuyên không – Cổ đại – Trạch đấu – Cung đình – 1×1- HE.
Editor: Vện
Bác sĩ tinh anh Tiêu Ngự đang sống ở thời hiện đại lại được ông trời ưu ái cho xuyên về cổ đại.
Tiểu Ngự ngủ mơ thấy một giấc mộng Trang Chu, biển hóa nương dâu sau khi hắn tỉnh dậy thì thấy mình đang trong thân xác của một thiếu niên sống ở thời cổ đại. Nhưng chỉ vì thù hận riêng của người cô ích kỷ mà hắn đường đường là thân nam nhi lại được nuôi dưỡng theo cách nữ nhi khuê các. Mẫu thân mất sớm phụ thân tái giá khiến đứa trẻ mồ côi chịu nhiều ức hiếp.
Một thánh chỉ ban hôn hoang đường làm hậu viện nổi sóng, triều đình đảo điên. Ngộ nhỡ “phu quân” hắn biết người được kiệu lớn tám người khiêng về làm chính thê lại là nam mà không phải nữ…
Kiến công lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, hắn đã cứu sống vô số sinh mệnh, tấu lên khúc nhạc mỹ miều xuyên cả thời không.
Biên tập nhận xét: Bác sĩ hiện đại Tiêu Ngự trọng sinh về cổ đại trong thân xác một thiếu niên có vẻ ngoài y hệt hắn. Thiếu niên xuất thân thế gia đại tộc, nhưng vì sinh ra trong chốn hậu viện tranh đoạt quyền lực mà thân nam nhi lại được nuôi lớn trong thân phận nữ nhi. Mẫu thân lực bất tòng tâm, phụ thân cưới vợ khác nên hắn phải chịu đủ mọi nhục nhã. Thân là bác sĩ tinh anh, Tiêu Ngự nghĩ cách thoát khỏi khốn cảnh, hành y giúp đời, dần dần được mọi người tôn kính. Khi sắp thoát được thân phận “tiểu thư khuê các” thì hắn nhận được thánh chỉ ban hôn hoang đường, nên đành ngậm ngùi bị gả vào chốn nhà cao cửa rộng. “Phu quân” trên danh nghĩa là vị Thế tử cao ngạo lạnh lùng.
Mở đầu tác phẩm là trạch đấu, dần mở rộng ra tranh đấu trên triều đình. Ngôn từ vừa giản dị vừa có chuyên môn đắp nặn nên hình tượng một tiểu thụ y thuật cao siêu, nhìn xa trông rộng, hai kiếp hành y nên hắn rất quý trọng sinh mạng. Công ban đầu lạnh lùng như núi băng nhưng sau khi cưới thì biến thành trung khuyển. Phu phu tâm đầu ý hợp chấn chỉnh triều cương, quét sạch chiến trường. Cá tính nhân vật sinh động, nội dung tác phẩm trọn vẹn, hành văn xuất sắc khiến độc giả hô hào quá đã.
Editor: Vện
Bác sĩ tinh anh Tiêu Ngự đang sống ở thời hiện đại lại được ông trời ưu ái cho xuyên về cổ đại.
Tiểu Ngự ngủ mơ thấy một giấc mộng Trang Chu, biển hóa nương dâu sau khi hắn tỉnh dậy thì thấy mình đang trong thân xác của một thiếu niên sống ở thời cổ đại. Nhưng chỉ vì thù hận riêng của người cô ích kỷ mà hắn đường đường là thân nam nhi lại được nuôi dưỡng theo cách nữ nhi khuê các. Mẫu thân mất sớm phụ thân tái giá khiến đứa trẻ mồ côi chịu nhiều ức hiếp.
Một thánh chỉ ban hôn hoang đường làm hậu viện nổi sóng, triều đình đảo điên. Ngộ nhỡ “phu quân” hắn biết người được kiệu lớn tám người khiêng về làm chính thê lại là nam mà không phải nữ…
Kiến công lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, hắn đã cứu sống vô số sinh mệnh, tấu lên khúc nhạc mỹ miều xuyên cả thời không.
Biên tập nhận xét: Bác sĩ hiện đại Tiêu Ngự trọng sinh về cổ đại trong thân xác một thiếu niên có vẻ ngoài y hệt hắn. Thiếu niên xuất thân thế gia đại tộc, nhưng vì sinh ra trong chốn hậu viện tranh đoạt quyền lực mà thân nam nhi lại được nuôi lớn trong thân phận nữ nhi. Mẫu thân lực bất tòng tâm, phụ thân cưới vợ khác nên hắn phải chịu đủ mọi nhục nhã. Thân là bác sĩ tinh anh, Tiêu Ngự nghĩ cách thoát khỏi khốn cảnh, hành y giúp đời, dần dần được mọi người tôn kính. Khi sắp thoát được thân phận “tiểu thư khuê các” thì hắn nhận được thánh chỉ ban hôn hoang đường, nên đành ngậm ngùi bị gả vào chốn nhà cao cửa rộng. “Phu quân” trên danh nghĩa là vị Thế tử cao ngạo lạnh lùng.
Mở đầu tác phẩm là trạch đấu, dần mở rộng ra tranh đấu trên triều đình. Ngôn từ vừa giản dị vừa có chuyên môn đắp nặn nên hình tượng một tiểu thụ y thuật cao siêu, nhìn xa trông rộng, hai kiếp hành y nên hắn rất quý trọng sinh mạng. Công ban đầu lạnh lùng như núi băng nhưng sau khi cưới thì biến thành trung khuyển. Phu phu tâm đầu ý hợp chấn chỉnh triều cương, quét sạch chiến trường. Cá tính nhân vật sinh động, nội dung tác phẩm trọn vẹn, hành văn xuất sắc khiến độc giả hô hào quá đã.
Danh Sách Chương Ngự Tứ Lương Y TruyenChu
- #101Chương 101: Giải cứu hai người
- #102Chương 102: Y án dược đường
- #103Chương 103: Lần đầu khám bệnh tại nhà
- #104Chương 104: Phẫu thuật sinh mổ
- #105Chương 105: Tạm thời xa cách
- #106Chương 106: Tình ý đong đầy
- #107Chương 107: Có người cần y
- #108Chương 108: Đạo thầy thuốc
- #109Chương 109: Chẳng ra cái gì
- #110Chương 110: Lòng dạ đàn bà
- #111Chương 111: Thiên đạo luân hồi
- #112Chương 112: Bụi trần lắng đọng
- #113Chương 113: Cửa hiệu cháo thuốc
- #114Chương 114: Xung đột thăng cấp
- #115Chương 115: Chữa thương ở từ đường
- #116Chương 116: Lòng người khó đoán
- #117Chương 117: Ngày càng nghiêm trọng
- #118Chương 118: Vũ lâm quân
- #119Chương 119: Ấm áp của hắn
- #120Chương 120: Thái y hội chẩn
- #121Chương 121: Mua danh chuộc tiếng
- #122Chương 122: Âm mưu dương mưu
- #123Chương 123: Không thể nhẫn nhịn
- #124Chương 124: Y quán – công đường
- #125Chương 125: Ăn miếng trả miếng
- #126Chương 126: Thoát được một kiếp
- #127Chương 127: Ngươi có thai rồi
- #128Chương 128: Ly hôn thì ly hôn
- #129Chương 129: Ngoại truyện – Bông đào đầu tiên của bác sĩ Tiêu
- #130Chương 130: Hắn là nam nhân
- #131Chương 131: Công bằng
- #132Chương 132: Kết cục thế nào
- #133Chương 133: Cướp đoạt tư quân
- #134Chương 134: Của hồi môn
- #135Chương 135: Trẻ con và chó
- #136Chương 136: Cục diện mới
- #137Chương 137: Điểm khả nghi
- #138Chương 138: Phát hiện dấu vết
- #139Chương 139: Hóa giải nguy khốn
- #140Chương 140: Tranh phong đối chất
- #141Chương 141: Tìm ra hang ổ
- #142Chương 142: Thân phận của Lô thị
- #143Chương 143: Hưu thư
- #144Chương 144: Thương thế của Lâm Hiển
- #145Chương 145: Tái chữa trị
- #146Chương 146: Ngoài sóng gió, trong…
- #147Chương 147: Biện pháp chữa trị
- #148Chương 148: Quang minh chính đại
- #149Chương 149: Dùng giòi trị liệu
- #150Chương 150: Trị liệu thành công