
Còn tiếp
Ngự Tứ Lương Y
216
Chương
0
Lượt xem
300875
Đề cử
Giới Thiệu Ngự Tứ Lương Y Truyện Chữ
Thể loại: Đam mỹ – Xuyên không – Cổ đại – Trạch đấu – Cung đình – 1×1- HE.
Editor: Vện
Bác sĩ tinh anh Tiêu Ngự đang sống ở thời hiện đại lại được ông trời ưu ái cho xuyên về cổ đại.
Tiểu Ngự ngủ mơ thấy một giấc mộng Trang Chu, biển hóa nương dâu sau khi hắn tỉnh dậy thì thấy mình đang trong thân xác của một thiếu niên sống ở thời cổ đại. Nhưng chỉ vì thù hận riêng của người cô ích kỷ mà hắn đường đường là thân nam nhi lại được nuôi dưỡng theo cách nữ nhi khuê các. Mẫu thân mất sớm phụ thân tái giá khiến đứa trẻ mồ côi chịu nhiều ức hiếp.
Một thánh chỉ ban hôn hoang đường làm hậu viện nổi sóng, triều đình đảo điên. Ngộ nhỡ “phu quân” hắn biết người được kiệu lớn tám người khiêng về làm chính thê lại là nam mà không phải nữ…
Kiến công lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, hắn đã cứu sống vô số sinh mệnh, tấu lên khúc nhạc mỹ miều xuyên cả thời không.
Biên tập nhận xét: Bác sĩ hiện đại Tiêu Ngự trọng sinh về cổ đại trong thân xác một thiếu niên có vẻ ngoài y hệt hắn. Thiếu niên xuất thân thế gia đại tộc, nhưng vì sinh ra trong chốn hậu viện tranh đoạt quyền lực mà thân nam nhi lại được nuôi lớn trong thân phận nữ nhi. Mẫu thân lực bất tòng tâm, phụ thân cưới vợ khác nên hắn phải chịu đủ mọi nhục nhã. Thân là bác sĩ tinh anh, Tiêu Ngự nghĩ cách thoát khỏi khốn cảnh, hành y giúp đời, dần dần được mọi người tôn kính. Khi sắp thoát được thân phận “tiểu thư khuê các” thì hắn nhận được thánh chỉ ban hôn hoang đường, nên đành ngậm ngùi bị gả vào chốn nhà cao cửa rộng. “Phu quân” trên danh nghĩa là vị Thế tử cao ngạo lạnh lùng.
Mở đầu tác phẩm là trạch đấu, dần mở rộng ra tranh đấu trên triều đình. Ngôn từ vừa giản dị vừa có chuyên môn đắp nặn nên hình tượng một tiểu thụ y thuật cao siêu, nhìn xa trông rộng, hai kiếp hành y nên hắn rất quý trọng sinh mạng. Công ban đầu lạnh lùng như núi băng nhưng sau khi cưới thì biến thành trung khuyển. Phu phu tâm đầu ý hợp chấn chỉnh triều cương, quét sạch chiến trường. Cá tính nhân vật sinh động, nội dung tác phẩm trọn vẹn, hành văn xuất sắc khiến độc giả hô hào quá đã.
Editor: Vện
Bác sĩ tinh anh Tiêu Ngự đang sống ở thời hiện đại lại được ông trời ưu ái cho xuyên về cổ đại.
Tiểu Ngự ngủ mơ thấy một giấc mộng Trang Chu, biển hóa nương dâu sau khi hắn tỉnh dậy thì thấy mình đang trong thân xác của một thiếu niên sống ở thời cổ đại. Nhưng chỉ vì thù hận riêng của người cô ích kỷ mà hắn đường đường là thân nam nhi lại được nuôi dưỡng theo cách nữ nhi khuê các. Mẫu thân mất sớm phụ thân tái giá khiến đứa trẻ mồ côi chịu nhiều ức hiếp.
Một thánh chỉ ban hôn hoang đường làm hậu viện nổi sóng, triều đình đảo điên. Ngộ nhỡ “phu quân” hắn biết người được kiệu lớn tám người khiêng về làm chính thê lại là nam mà không phải nữ…
Kiến công lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, hắn đã cứu sống vô số sinh mệnh, tấu lên khúc nhạc mỹ miều xuyên cả thời không.
Biên tập nhận xét: Bác sĩ hiện đại Tiêu Ngự trọng sinh về cổ đại trong thân xác một thiếu niên có vẻ ngoài y hệt hắn. Thiếu niên xuất thân thế gia đại tộc, nhưng vì sinh ra trong chốn hậu viện tranh đoạt quyền lực mà thân nam nhi lại được nuôi lớn trong thân phận nữ nhi. Mẫu thân lực bất tòng tâm, phụ thân cưới vợ khác nên hắn phải chịu đủ mọi nhục nhã. Thân là bác sĩ tinh anh, Tiêu Ngự nghĩ cách thoát khỏi khốn cảnh, hành y giúp đời, dần dần được mọi người tôn kính. Khi sắp thoát được thân phận “tiểu thư khuê các” thì hắn nhận được thánh chỉ ban hôn hoang đường, nên đành ngậm ngùi bị gả vào chốn nhà cao cửa rộng. “Phu quân” trên danh nghĩa là vị Thế tử cao ngạo lạnh lùng.
Mở đầu tác phẩm là trạch đấu, dần mở rộng ra tranh đấu trên triều đình. Ngôn từ vừa giản dị vừa có chuyên môn đắp nặn nên hình tượng một tiểu thụ y thuật cao siêu, nhìn xa trông rộng, hai kiếp hành y nên hắn rất quý trọng sinh mạng. Công ban đầu lạnh lùng như núi băng nhưng sau khi cưới thì biến thành trung khuyển. Phu phu tâm đầu ý hợp chấn chỉnh triều cương, quét sạch chiến trường. Cá tính nhân vật sinh động, nội dung tác phẩm trọn vẹn, hành văn xuất sắc khiến độc giả hô hào quá đã.
Danh Sách Chương Ngự Tứ Lương Y TruyenChu
- #151Chương 151: Phủ Việt Bắc hầu
- #152Chương 152: Kết chuyện Hầu phủ
- #153Chương 153: Thế tử khác thường
- #154Chương 154: Giáp mặt khiêu khích
- #155Chương 155: Thổ lộ tình cảm
- #156Chương 156: Phương phủ
- #157Chương 157: Cá từ hải cảng
- #158Chương 158: Thẳng thắn triệt để
- #159Chương 159: Trước lúc phong ba
- #160Chương 160: Trời sinh một đôi
- #161Chương 161: Đến chùa Hộ Quốc
- #162Chương 162: Thích khách đột kích
- #163Chương 163: Hoảng loạn
- #164Chương 164: Thay đổi Thế tử
- #165Chương 165: Vương phi tỉnh ngộ
- #166Chương 166: Một góc băng trôi
- #167Chương 167: Thái tử nguy kịch
- #168Chương 168: Tiến cung chẩn bệnh
- #169Chương 169: Cấp cứu công khai
- #170Chương 170: Ỷ thế bức người
- #171Chương 171: Loạn thần tặc tử
- #172Chương 172: Muốn phản thì phản
- #173Chương 173: Binh đội huyền giáp
- #174Chương 174: Thoát khỏi kinh thành
- #175Chương 175: Giong buồm xuất phát
- #176Chương 176: Đón ai lên tàu
- #177Chương 177: Nhổ neo rời bến
- #178Chương 178: Lần đầu lên đảo Vô Danh
- #179Chương 179: Điều chế penicillin
- #180Chương 180: Chế xuất thuốc hay
- #181Chương 181: Công tử bị đùa giỡn
- #182Chương 182: Tối cao vô thượng
- #183Chương 183: Thế nào là yêu đương
- #184Chương 184: Mỹ thiếu niên
- #185Chương 185: Tình cờ chạm mặt
- #186Chương 186: Gian tế chiêu hàng
- #187Chương 187: Thay đổi bất ngờ
- #188Chương 188: Ghen tỵ
- #189Chương 189: Tỷ muội Phượng thị
- #190Chương 190: Việc vui trọn vẹn
- #191Chương 191: Đơn phương
- #192Chương 192: Các kiểu bán manh
- #193Chương 193: Nuôi một bé cưng
- #194Chương 194: Bàn tay sau màn
- #195Chương 195: Gia tộc Dự Vương
- #196Chương 196: Biến loạn sắp đến
- #197Chương 197: Tiên sơn đảo chủ
- #198Chương 198: Chênh lệch thẩm mỹ
- #199Chương 199: Thế nào là quân y
- #200Chương 200: Tương trợ nơi chiến trường