
Còn tiếp
Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề
281
Chương
0
Lượt xem
278083
Đề cử
Giới Thiệu Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề Truyện Chữ
"Thái tử Bắc Kinh" lưu manh tự mãn phóng túng x Cô gái mềm mại nội tâm kiên cường.
Tô Y Man x Tạ Phản
Tô Y Man đã thầm yêu Tạ Phản suốt cả quãng thời gian học cấp 3.
Nhưng khoảng cách giữa hai người quá lớn: cô là một cây cỏ dại bình thường giữa biển người, còn Tạ Phản thì rực rỡ, phóng túng, thích gì làm nấy, khí chất cao quý trời sinh.
Tô Y Man biết mình đang ôm hy vọng xa vời.
Thế nhưng, vào mùa hè sau khi kết thúc kỳ thi đại học, Tạ Phản bất ngờ tìm đến cô.
Anh ngậm điếu thuốc vẻ mặt kiêu ngạo, lười biếng hất cằm thốt ra một câu với cô: "Tô Y Man, chúng ta yêu nhau đi."
Sau đó không lâu, Tô Y Man hiểu ra rằng mình chẳng qua chỉ là một món đồ chơi của Tạ Phản.
Cô đơn phương chia tay rồi biến mất không một dấu vết.
Khi gặp lại Tạ Phản, lúc này anh đã tự lập đế chế của riêng mình, trở thành người mà cả giới thương trường và chính trị đều phải kiêng nể ba phần.
Tô Y Man nhận ra mình không thể trốn thoát được nữa, cô tức giận xông thẳng vào phòng họp của anh, lớn tiếng hỏi trước mặt các cổ đông: "Tạ Phản, rốt cuộc anh có để em đi không?"
Tạ Phản đứng dậy khỏi chiếc ghế ở trung tâm, thong thả bước đến trước mặt cô.
Gương mặt của người đàn ông còn xuất sắc hơn vài năm trước, đẹp trai đến mức khiến người ta phải xao xuyến.
"Em muốn đi là điều không thể." Tạ Phản, nâng ngón tay khẽ vuốt ve một vết hôn trên cổ cô trước mặt mọi người, đó là kiệt tác anh vừa tạo ra trong văn phòng.
Anh nhìn cô, giọng điệu bá đạo hơn xưa, nhưng lại mang theo chút dịu dàng: "Tô Y Man, nếu ông đây không theo đuổi lại được em thì ông đây không mang họ Tạ nữa!"
Sau khi gặp lại Tạ Phản, Tô Y Man không nhớ đã bị anh cưỡng ép khóa chặt trong vòng tay bao nhiêu lần.
Cô không thể chống cự lại sức mạnh của anh, khi ngã xuống ghế sofa mềm, cô cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng để mắng anh: "Tạ Phản, anh là đồ khốn nạn!"
Tạ Phản dùng lực mạnh, hài lòng khi nghe giọng của cô ngày càng trở nên yếu ớt.
Anh hôn cô: "Đồ khốn nạn này yêu em."
--
[Cảm hứng tên truyện xuất phát từ câu: “Nhất nhật bất kiến hề, tư chi như cuồng” (Một ngày không gặp, nhớ nhung như phát điên) trong “Phượng Cầu Hoàng” của Hán Tư Mã Tương Như.]
Thể loại: Giới thượng lưu Bắc Kinh/ Yêu thầm thành thật/ Gương vỡ lại lành/ Truy thê/ Song C/ 1v1
Tóm tắt một câu: Kẻ bề trên cúi đầu theo đuổi vợ
Ý nghĩa: Phá vỡ xiềng xích
Tô Y Man x Tạ Phản
Tô Y Man đã thầm yêu Tạ Phản suốt cả quãng thời gian học cấp 3.
Nhưng khoảng cách giữa hai người quá lớn: cô là một cây cỏ dại bình thường giữa biển người, còn Tạ Phản thì rực rỡ, phóng túng, thích gì làm nấy, khí chất cao quý trời sinh.
Tô Y Man biết mình đang ôm hy vọng xa vời.
Thế nhưng, vào mùa hè sau khi kết thúc kỳ thi đại học, Tạ Phản bất ngờ tìm đến cô.
Anh ngậm điếu thuốc vẻ mặt kiêu ngạo, lười biếng hất cằm thốt ra một câu với cô: "Tô Y Man, chúng ta yêu nhau đi."
Sau đó không lâu, Tô Y Man hiểu ra rằng mình chẳng qua chỉ là một món đồ chơi của Tạ Phản.
Cô đơn phương chia tay rồi biến mất không một dấu vết.
Khi gặp lại Tạ Phản, lúc này anh đã tự lập đế chế của riêng mình, trở thành người mà cả giới thương trường và chính trị đều phải kiêng nể ba phần.
Tô Y Man nhận ra mình không thể trốn thoát được nữa, cô tức giận xông thẳng vào phòng họp của anh, lớn tiếng hỏi trước mặt các cổ đông: "Tạ Phản, rốt cuộc anh có để em đi không?"
Tạ Phản đứng dậy khỏi chiếc ghế ở trung tâm, thong thả bước đến trước mặt cô.
Gương mặt của người đàn ông còn xuất sắc hơn vài năm trước, đẹp trai đến mức khiến người ta phải xao xuyến.
"Em muốn đi là điều không thể." Tạ Phản, nâng ngón tay khẽ vuốt ve một vết hôn trên cổ cô trước mặt mọi người, đó là kiệt tác anh vừa tạo ra trong văn phòng.
Anh nhìn cô, giọng điệu bá đạo hơn xưa, nhưng lại mang theo chút dịu dàng: "Tô Y Man, nếu ông đây không theo đuổi lại được em thì ông đây không mang họ Tạ nữa!"
Sau khi gặp lại Tạ Phản, Tô Y Man không nhớ đã bị anh cưỡng ép khóa chặt trong vòng tay bao nhiêu lần.
Cô không thể chống cự lại sức mạnh của anh, khi ngã xuống ghế sofa mềm, cô cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng để mắng anh: "Tạ Phản, anh là đồ khốn nạn!"
Tạ Phản dùng lực mạnh, hài lòng khi nghe giọng của cô ngày càng trở nên yếu ớt.
Anh hôn cô: "Đồ khốn nạn này yêu em."
--
[Cảm hứng tên truyện xuất phát từ câu: “Nhất nhật bất kiến hề, tư chi như cuồng” (Một ngày không gặp, nhớ nhung như phát điên) trong “Phượng Cầu Hoàng” của Hán Tư Mã Tương Như.]
Thể loại: Giới thượng lưu Bắc Kinh/ Yêu thầm thành thật/ Gương vỡ lại lành/ Truy thê/ Song C/ 1v1
Tóm tắt một câu: Kẻ bề trên cúi đầu theo đuổi vợ
Ý nghĩa: Phá vỡ xiềng xích
Danh Sách Chương Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150