
Còn tiếp
Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi
156
Chương
0
Lượt xem
281154
Đề cử
Giới Thiệu Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi Truyện Chữ
Từ Đoan Nghi đoan trang hiền thục, xuất thân danh môn.
Trong giới danh môn tại kinh sư, chẳng biết có bao nhiêu công tử quý tộc mong muốn cưới được nàng.
Tạ Thanh Nhai là kẻ ăn chơi lêu lổng, phóng túng trác táng.
Dẫu rằng bề ngoài tuấn tú vô song, nhưng gia cảnh sa sút, bản thân cũng chẳng phải là người ra gì.
Không ai ngờ rằng hai con người khác biệt như thế, lại có thể trở thành một đôi.
Khi thánh chỉ tứ hôn vừa được ban xuống, Tạ Thanh Nhai suýt nữa bị đám công tử danh giá trong kinh sư đánh cho một trận, ai ai cũng tiếc nuối thay cho Từ Đoan Nghi, cảm thán một đóa hoa tươi thắm lại cắm trên bãi phân trâu.
Nhưng chỉ có bản thân Từ Đoan Nghi biết, nàng vui mừng đến nhường nào khi được gả cho hắn.
Nàng biết Tạ Thanh Nhai không thích nàng.
Vì vậy, sau khi thành thân, nàng an phận thủ thường, không bao giờ can thiệp vào chuyện của hắn. Không ngờ rằng, người ban đầu xa lánh nàng như tránh tà lại dần dần không vui với sự im lặng ấy.
Một ngày nọ.
Tạ Thanh Nhai ép nàng vào bên khung cửa sổ, nhẹ nhàng cắn vào cổ nàng, giọng khàn khàn hỏi:
“Từ Đoan Nghi, ta bảo nàng đừng quản ta, nàng thật sự không quản ta sao?”
Về sau, hắn nhìn nàng, như thể cuối cùng cũng chịu thua, bất lực và bực bội gục mặt vào bờ vai nàng, giọng nói trầm đục vang lên:
“Từ Đoan Nghi, nàng đúng là từ nhỏ đã biết cách trị ta.”
Tạ Thanh Nhai tuổi trẻ danh vang khắp chốn, nhưng trong một trận chiến đã mất đi tất cả.
Hắn cố tình giả vờ làm kẻ phóng đãng vô dụng, chẳng qua chỉ muốn giữ lại danh dự của phủ Nam An Vương, bảo vệ đệ đệ muội muội còn thơ dại.
Hắn biết Từ Đoan Nghi là tai mắt của Thái hậu, cũng hiểu rõ sự tồn tại của hai người bọn họ đã định trước là kẻ đối đầu. Thế nhưng, hắn vẫn không thể nào kìm được mà yêu nàng.
Hắn đã nhiều lần muốn chạy trốn.
Hắn muốn giết Từ Đoan Nghi, muốn giết người con gái làm đảo lộn và kiểm soát cuộc đời hắn. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chỉ có thể để mặc bản thân tỉnh táo mà trầm luân.
Trong giới danh môn tại kinh sư, chẳng biết có bao nhiêu công tử quý tộc mong muốn cưới được nàng.
Tạ Thanh Nhai là kẻ ăn chơi lêu lổng, phóng túng trác táng.
Dẫu rằng bề ngoài tuấn tú vô song, nhưng gia cảnh sa sút, bản thân cũng chẳng phải là người ra gì.
Không ai ngờ rằng hai con người khác biệt như thế, lại có thể trở thành một đôi.
Khi thánh chỉ tứ hôn vừa được ban xuống, Tạ Thanh Nhai suýt nữa bị đám công tử danh giá trong kinh sư đánh cho một trận, ai ai cũng tiếc nuối thay cho Từ Đoan Nghi, cảm thán một đóa hoa tươi thắm lại cắm trên bãi phân trâu.
Nhưng chỉ có bản thân Từ Đoan Nghi biết, nàng vui mừng đến nhường nào khi được gả cho hắn.
Nàng biết Tạ Thanh Nhai không thích nàng.
Vì vậy, sau khi thành thân, nàng an phận thủ thường, không bao giờ can thiệp vào chuyện của hắn. Không ngờ rằng, người ban đầu xa lánh nàng như tránh tà lại dần dần không vui với sự im lặng ấy.
Một ngày nọ.
Tạ Thanh Nhai ép nàng vào bên khung cửa sổ, nhẹ nhàng cắn vào cổ nàng, giọng khàn khàn hỏi:
“Từ Đoan Nghi, ta bảo nàng đừng quản ta, nàng thật sự không quản ta sao?”
Về sau, hắn nhìn nàng, như thể cuối cùng cũng chịu thua, bất lực và bực bội gục mặt vào bờ vai nàng, giọng nói trầm đục vang lên:
“Từ Đoan Nghi, nàng đúng là từ nhỏ đã biết cách trị ta.”
Tạ Thanh Nhai tuổi trẻ danh vang khắp chốn, nhưng trong một trận chiến đã mất đi tất cả.
Hắn cố tình giả vờ làm kẻ phóng đãng vô dụng, chẳng qua chỉ muốn giữ lại danh dự của phủ Nam An Vương, bảo vệ đệ đệ muội muội còn thơ dại.
Hắn biết Từ Đoan Nghi là tai mắt của Thái hậu, cũng hiểu rõ sự tồn tại của hai người bọn họ đã định trước là kẻ đối đầu. Thế nhưng, hắn vẫn không thể nào kìm được mà yêu nàng.
Hắn đã nhiều lần muốn chạy trốn.
Hắn muốn giết Từ Đoan Nghi, muốn giết người con gái làm đảo lộn và kiểm soát cuộc đời hắn. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chỉ có thể để mặc bản thân tỉnh táo mà trầm luân.
Danh Sách Chương Phụng Chỉ Thành Hôn - Kỳ Quân Chiết Chi TruyenChu
- #101Chương 101: Con thích hắn sao?
- #102Chương 102: Hồi kinh
- #103Chương 103: Trở về
- #104Chương 104: Gặp mặt
- #105Chương 105: Sóng ngầm trong Tiêu gia
- #106Chương 106: Hắn thật sự rất thích muội
- #107Chương 107: Người bí ẩn
- #108Chương 108: Trở Về Vương Phủ
- #109Chương 109: Tin Tức Đột Ngột
- #110Chương 110: Nỗi Lo Lắng
- #111Chương 111: Sự thật được hé lộ
- #112Chương 112: Giông tố trước triều đình
- #113Chương 113: Bức màn bí mật
- #114Chương 114: Sự Thật Sáng Tỏ
- #115Chương 115: Thọ Khang Cung
- #116Chương 116: Hoàng Cực Điện
- #117Chương 117: Thẳng thắn bày tỏ
- #118Chương 118: Biết được nỗi lòng được dấu kín
- #119Chương 119: Giải quyết mâu thuẫn giữa hai huynh đệ
- #120Chương 120: Liêu Đông
- #121Chương 121: Lên đường
- #122Chương 122: Phụ thân và nữ nhi
- #123Chương 123: Gặp lại Lưu Chiếu
- #124Chương 124: Uống rượu hợp cẩn
- #125Chương 125: Tào Đạt trốn thoát và sự xuất hiện của Tiêu Tân Di
- #126Chương 126: Hoàng thượng đại hôn
- #127Chương 127: Bí Mật Ẩn Giấu
- #128Chương 128: Kẻ phản bội lộ diện
- #129Chương 129: Ánh bình minh le lói, nàng đang đợi chàng…
- #130Chương 130: Ngoại truyện – Vụng trộm hôn
- #131Chương 131: Hậu ký – Hoàng đế chạy trốn
- #132Chương 132: Hậu ký – Ai lên làm hoàng đế đây…
- #133Chương 133: Hậu ký – Tiểu mãn thắng vạn toàn
- #134Chương 134: Hậu ký – Nụ hôn nơi góc khuất
- #135Chương 135: Hậu ký – Yến tiệc sinh thần
- #136Chương 136: Hậu ký – Tiểu đoàn viên
- #137Chương 137: Hậu ký – Tin mừng
- #138Chương 138: Hậu ký – Cùng tay cùng chân
- #139Chương 139: Hậu ký – Nam nhân biết làm nũng, số hưởng nhất…
- #140Chương 140: Hậu Ký – Năm Nào Tháng Nấy
- #141Chương 141: Hậu Ký – Cố Nhân
- #142Chương 142: Hậu Ký – Ta Gặp Lại Cố Nhân
- #143Chương 143: Hậu Ký – Buông Bỏ
- #144Chương 144: Hậu ký – Chào đời
- #145Chương 145: Hậu ký – Cuộc sống sau khi mang thai
- #146Chương 146: Hậu ký – Những năm tháng yên bình
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150