
Tạm dừng
Thầy Phong Thủy
400
Chương
0
Lượt xem
295180
Đề cử
Giới Thiệu Thầy Phong Thủy Truyện Chữ
Editor: Cô Triệu
Thể loại: Hiện đại
Số chương: 275
Trời vừa tối, Trương Lâm đã trở về nhà, nơi hắn ở cùng sư phụ. Thì ra, Trương Lâm là cô nhi. Một lần, sư phụ trên đường trở về nhà, nhìn thấy hắn bị bỏ rơi liền ôm về. Theo như lời sư phụ kể, ông là con cháu của Trương Thiên Sư trên múi Mao Sơn, sau này chuyển nhà đến Tương Tây. Vì không muốn tranh vị trí chưởng môn với sư đệ nên xuống núi phiêu bạt, lấy tứ hải làm nhà. Lúc nhặt được Trương Lâm, vì trời mưa không ngớt, lại ở trong cánh rừng, liền lấy tên hắn là Trương Lâm.
Trương Lâm từ nhỏ đã tương đối thông minh. Lúc hắn bốn tuổi, sư phụ đã bắt đầu dạy hắn chữ, năm tuổi kèm hắn luyện võ cùng ngâm thuốc mỗi ngày. Mãi đến khi Trương Lâm mười hai tuổi, mới dừng ngâm thuốc. Dựa theo lời sư phụ thì là, lãng phí tài nguyên. Tám tuổi Trương Lâm bắt đầu đi học, cũng là lúc bắt đầu theo sư phụ học ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp, phù chú các thứ. Đến năm mười sáu tuổi, hắn đã trở thành chân tuyền của sư phụ, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy. Năm Trương Lâm mười sáu tuổi, thanh danh bắt đầu dần dần nổi lên ở thôn láng giềng. Bởi vì, nhà nào có chuyện vui sẽ mời hắn đến tính xem bát tự của con trai và con dâu tương lai có tương xứng hay không, nếu tương xứng thì ngày lành tháng tốt nào mới có thể kết hôn; hoặc như nhà nào có tang sự, thì sẽ mời Trương Lâm đến xem nơi mai táng trưởng bối liệu có phải cát huyệt, lúc nào chôn cất mới không ảnh hưởng đến gia quyến, vân vân.
Thế nên, sau khi sư phụ Trương Lâm nói, ‘anh có thể tự mình kiếm tiền báo hiếu thầy rồi’, liền đuổi hắn ra ngoài kiếm cơm. Vì Trương Lâm họ Trương, nên người địa phương thường xưng hắn là tiểu Trương Thiên Sư.
Thể loại: Hiện đại
Số chương: 275
Trời vừa tối, Trương Lâm đã trở về nhà, nơi hắn ở cùng sư phụ. Thì ra, Trương Lâm là cô nhi. Một lần, sư phụ trên đường trở về nhà, nhìn thấy hắn bị bỏ rơi liền ôm về. Theo như lời sư phụ kể, ông là con cháu của Trương Thiên Sư trên múi Mao Sơn, sau này chuyển nhà đến Tương Tây. Vì không muốn tranh vị trí chưởng môn với sư đệ nên xuống núi phiêu bạt, lấy tứ hải làm nhà. Lúc nhặt được Trương Lâm, vì trời mưa không ngớt, lại ở trong cánh rừng, liền lấy tên hắn là Trương Lâm.
Trương Lâm từ nhỏ đã tương đối thông minh. Lúc hắn bốn tuổi, sư phụ đã bắt đầu dạy hắn chữ, năm tuổi kèm hắn luyện võ cùng ngâm thuốc mỗi ngày. Mãi đến khi Trương Lâm mười hai tuổi, mới dừng ngâm thuốc. Dựa theo lời sư phụ thì là, lãng phí tài nguyên. Tám tuổi Trương Lâm bắt đầu đi học, cũng là lúc bắt đầu theo sư phụ học ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp, phù chú các thứ. Đến năm mười sáu tuổi, hắn đã trở thành chân tuyền của sư phụ, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy. Năm Trương Lâm mười sáu tuổi, thanh danh bắt đầu dần dần nổi lên ở thôn láng giềng. Bởi vì, nhà nào có chuyện vui sẽ mời hắn đến tính xem bát tự của con trai và con dâu tương lai có tương xứng hay không, nếu tương xứng thì ngày lành tháng tốt nào mới có thể kết hôn; hoặc như nhà nào có tang sự, thì sẽ mời Trương Lâm đến xem nơi mai táng trưởng bối liệu có phải cát huyệt, lúc nào chôn cất mới không ảnh hưởng đến gia quyến, vân vân.
Thế nên, sau khi sư phụ Trương Lâm nói, ‘anh có thể tự mình kiếm tiền báo hiếu thầy rồi’, liền đuổi hắn ra ngoài kiếm cơm. Vì Trương Lâm họ Trương, nên người địa phương thường xưng hắn là tiểu Trương Thiên Sư.
Danh Sách Chương Thầy Phong Thủy TruyenChu
- #101Chương 101: 101: Linh Quy Phá Trận
- #102Chương 102: 102: Linh Quy Lật Người
- #103Chương 103: 103: Nụ Hôn Định Tình
- #104Chương 104: 104: Bị Bào Thai Quỷ Mê Hoặc
- #105Chương 105: 105: Chỉ Đường Dẫn Lối
- #106Chương 106: 106: Về Thành Phố
- #107Chương 107: 107: Một Mình Mạo Hiểm
- #108Chương 108: 108: Bào Thai Quỷ Chết Thảm
- #109Chương 109: 109: Một Ngày Ba Quẻ
- #110Chương 110: 110: Cô Gái Thần Bí
- #111Chương 111: 111: Nguyễn Vân Thần Bí
- #112Chương 112: 112: Nói Một Đằng Làm Một Nẻo
- #113Chương 113: 113: Dự Đoán Tương Lai
- #114Chương 114: 114: Miếng Ngọc Bội Linh Thiêng
- #115Chương 115: 115: Lời Nguyền Nhà Họ Nguyễn
- #116Chương 116: 116: Giao Phó Cả Đời
- #117Chương 117: 117: Tam Thanh Chất Vấn
- #118Chương 118: 118: Âm Trạch Nhà Họ Uy
- #119Chương 119: 119: Lạt Ma Mật Tông
- #120Chương 120: 120: Pháp Khí Đầu Người
- #121Chương 121: 121: Triệu Gọi Thần Trời
- #122Chương 122: 122: Chết Đi Sống Lại
- #123Chương 123: 123: Vừa Sống Vừa Chết
- #124Chương 124: 124: Bức Thư Nặc Danh
- #125Chương 125: 125: Kiếm Ngô Đồng
- #126Chương 126: 126: Ngạc Nhiên Đến Vậy Sao
- #127Chương 127: 127: Trong Lòng Tôi Vẫn Vô Cùng Nghi Ngờ
- #128Chương 128: 128: Nói Ra Hết Ngọn Ngành
- #129Chương 129: 129: Một Học Sinh Nhảy Lầu Tự Tử Sao
- #130Chương 130: 130: Tại Sao Tôi Lại Dùng Từ Treo
- #131Chương 131: 131: Tam Nguyên Bất Bại
- #132Chương 132: 132: Sư Thúc Tình Hình Thế Nào
- #133Chương 133: 133: Không Nói Thêm Lời Nào Nữa
- #134Chương 134: 134: Chỉ Trong Một Đêm Mà Chết Bao Nhiêu Người
- #135Chương 135: 135: Nhưng Tại Sao Nhà Họ Uy Phải Làm Vậy Chứ
- #136Chương 136: 136: Người Đã Chết Đột Nhiên Trở Về!
- #137Chương 137: 137: Một Nữ Sinh Trẻ Măng
- #138Chương 138: 138: Xem Ra Cô Gái Này Đúng Thực Là Người Nhà Họ Uy
- #139Chương 139: 139: Cô Cũng Có Mắt Âm Dương Sao
- #140Chương 140: 140: Sư Thúc Rốt Cuộc Đã Xảy Ra Chuyện Gì”
- #141Chương 141: 141: Chỉ Muốn Vào Trong Xem Rốt Cuộc Đó Là Thứ Gì
- #142Chương 142: 142: Tối Nay Chắc Chắn Dùng Tới”
- #143Chương 143: Chương 143
- #144Chương 144: 144: Đang Đoán Xem Là Chuyện Gì
- #145Chương 145: Chương 145
- #146Chương 146: 146: Cậu Là Chìa Khóa Để Mở Thiên Trận!”
- #147Chương 147: Chương 147
- #148Chương 148: 148: Giúp Cô Ta Chết Đấy!
- #149Chương 149: Chương 149
- #150Chương 150: Chương 150