
Tạm dừng
Thầy Phong Thủy
400
Chương
0
Lượt xem
295180
Đề cử
Giới Thiệu Thầy Phong Thủy Truyện Chữ
Editor: Cô Triệu
Thể loại: Hiện đại
Số chương: 275
Trời vừa tối, Trương Lâm đã trở về nhà, nơi hắn ở cùng sư phụ. Thì ra, Trương Lâm là cô nhi. Một lần, sư phụ trên đường trở về nhà, nhìn thấy hắn bị bỏ rơi liền ôm về. Theo như lời sư phụ kể, ông là con cháu của Trương Thiên Sư trên múi Mao Sơn, sau này chuyển nhà đến Tương Tây. Vì không muốn tranh vị trí chưởng môn với sư đệ nên xuống núi phiêu bạt, lấy tứ hải làm nhà. Lúc nhặt được Trương Lâm, vì trời mưa không ngớt, lại ở trong cánh rừng, liền lấy tên hắn là Trương Lâm.
Trương Lâm từ nhỏ đã tương đối thông minh. Lúc hắn bốn tuổi, sư phụ đã bắt đầu dạy hắn chữ, năm tuổi kèm hắn luyện võ cùng ngâm thuốc mỗi ngày. Mãi đến khi Trương Lâm mười hai tuổi, mới dừng ngâm thuốc. Dựa theo lời sư phụ thì là, lãng phí tài nguyên. Tám tuổi Trương Lâm bắt đầu đi học, cũng là lúc bắt đầu theo sư phụ học ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp, phù chú các thứ. Đến năm mười sáu tuổi, hắn đã trở thành chân tuyền của sư phụ, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy. Năm Trương Lâm mười sáu tuổi, thanh danh bắt đầu dần dần nổi lên ở thôn láng giềng. Bởi vì, nhà nào có chuyện vui sẽ mời hắn đến tính xem bát tự của con trai và con dâu tương lai có tương xứng hay không, nếu tương xứng thì ngày lành tháng tốt nào mới có thể kết hôn; hoặc như nhà nào có tang sự, thì sẽ mời Trương Lâm đến xem nơi mai táng trưởng bối liệu có phải cát huyệt, lúc nào chôn cất mới không ảnh hưởng đến gia quyến, vân vân.
Thế nên, sau khi sư phụ Trương Lâm nói, ‘anh có thể tự mình kiếm tiền báo hiếu thầy rồi’, liền đuổi hắn ra ngoài kiếm cơm. Vì Trương Lâm họ Trương, nên người địa phương thường xưng hắn là tiểu Trương Thiên Sư.
Thể loại: Hiện đại
Số chương: 275
Trời vừa tối, Trương Lâm đã trở về nhà, nơi hắn ở cùng sư phụ. Thì ra, Trương Lâm là cô nhi. Một lần, sư phụ trên đường trở về nhà, nhìn thấy hắn bị bỏ rơi liền ôm về. Theo như lời sư phụ kể, ông là con cháu của Trương Thiên Sư trên múi Mao Sơn, sau này chuyển nhà đến Tương Tây. Vì không muốn tranh vị trí chưởng môn với sư đệ nên xuống núi phiêu bạt, lấy tứ hải làm nhà. Lúc nhặt được Trương Lâm, vì trời mưa không ngớt, lại ở trong cánh rừng, liền lấy tên hắn là Trương Lâm.
Trương Lâm từ nhỏ đã tương đối thông minh. Lúc hắn bốn tuổi, sư phụ đã bắt đầu dạy hắn chữ, năm tuổi kèm hắn luyện võ cùng ngâm thuốc mỗi ngày. Mãi đến khi Trương Lâm mười hai tuổi, mới dừng ngâm thuốc. Dựa theo lời sư phụ thì là, lãng phí tài nguyên. Tám tuổi Trương Lâm bắt đầu đi học, cũng là lúc bắt đầu theo sư phụ học ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp, phù chú các thứ. Đến năm mười sáu tuổi, hắn đã trở thành chân tuyền của sư phụ, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy. Năm Trương Lâm mười sáu tuổi, thanh danh bắt đầu dần dần nổi lên ở thôn láng giềng. Bởi vì, nhà nào có chuyện vui sẽ mời hắn đến tính xem bát tự của con trai và con dâu tương lai có tương xứng hay không, nếu tương xứng thì ngày lành tháng tốt nào mới có thể kết hôn; hoặc như nhà nào có tang sự, thì sẽ mời Trương Lâm đến xem nơi mai táng trưởng bối liệu có phải cát huyệt, lúc nào chôn cất mới không ảnh hưởng đến gia quyến, vân vân.
Thế nên, sau khi sư phụ Trương Lâm nói, ‘anh có thể tự mình kiếm tiền báo hiếu thầy rồi’, liền đuổi hắn ra ngoài kiếm cơm. Vì Trương Lâm họ Trương, nên người địa phương thường xưng hắn là tiểu Trương Thiên Sư.
Danh Sách Chương Thầy Phong Thủy TruyenChu
- #151Chương 151: Chương 151
- #152Chương 152: 152: Người Này Dường Như Còn Mặc Trang Phục Cổ Trang
- #153Chương 153: 153: Cổ Thi Này Vẫn Chưa Chết Hoàn Toàn!”
- #154Chương 154: 154: Đám Yêu Quái Rất Sợ Ông Ấy
- #155Chương 155: Chương 155
- #156Chương 156: 156: Tôi Cứ Tưởng Là Chú Tôi Cơ!”
- #157Chương 157: 157: Anh Còn Mặt Mũi Mà Hỏi Tôi Sao
- #158Chương 158: Chương 158
- #159Chương 159: 159: Cô Gái Này Có Còn Cứu Được Không
- #160Chương 160: 160: Lời Tam Thanh Nói Là Sự Thật
- #161Chương 161: 161: Đừng Qua Đó Không Kịp Đâu!
- #162Chương 162: 162: Điều Khiển Thân Xác Cùng Với Đại Tiên Sao
- #163Chương 163: 163: Đừng Nhúng Tay Vào!”
- #164Chương 164: 164: Tôi Lo Lắng Quan Sát Nhất Cử Nhất Động Của Bạch Tiên
- #165Chương 165: 165: Uy Tinh Cô Rốt Cuộc Có Mục Đích Gì
- #166Chương 166: 166: Chậc Chậc Hóa Ra Là Hồ Tiênquot;
- #167Chương 167: 167: Tam Thanh Đang Nhượng Bộ Sao
- #168Chương 168: 168: Bái Thỉnh Hồ Tiên Thương Tình Nhập Thân!quot;
- #169Chương 169: 169: Tôi Quay Lại Đánh Giá Người Kia Một Lượt
- #170Chương 170: 170: Cảm Ơn Ông Đã Quá Khen
- #171Chương 171: 171: Cậu Có Tin Tôi Có Thể Khiến Cậu Chết Bất Đắc Kỳ Tử Không
- #172Chương 172: 172: Đối Với Tôi Thì Đây Cũng Là Một Loại Ơn Nghĩa
- #173Chương 173: 173: Miêu Quỷ
- #174Chương 174: 174: Nếu Vậy Thì Lần Này Khó Chơi Rồi Đây
- #175Chương 175: 175: Càn Khôn Tá Pháp
- #176Chương 176: 176: Đã Đã Chết Chưaquot;
- #177Chương 177: 177: Cảm Thấy Có Điềm Chẳng Lành
- #178Chương 178: 178: Hồi Phục Với Tốc Độ Thần Kỳ
- #179Chương 179: 179: Chỉ Cần Mình Tôi Cũng Đủ Để Trị Bọn Chúng!
- #180Chương 180: 180: Tim Tôi Đập Mạnh!
- #181Chương 181: 181: Tôi Và Ông Nội Cậu Là Bạn Cũ
- #182Chương 182: 182: Chúng Ta Nên Rời Đi Sớm Thôi”
- #183Chương 183: 183: Lẽ Nào Đại Tiên Đánh Nhau Còn Phải Giấu Sao
- #184Chương 184: 184: Chỉ Riêng Nhìn Cái Bình Cũng Đã Biết Là Thứ Đặc Biệt
- #185Chương 185: 185: Há Miệng Trợn Mắt
- #186Chương 186: Chương 186
- #187Chương 187: 187: Xem Ra Đúng Là Số Mệnh
- #188Chương 188: 188: Tên Miêu Quỷ Này Lại Bỏ Chạy Như Vậy Sao
- #189Chương 189: 189: Tôi Cũng Chỉ Là Một Cậu Nhóc Mà Thôi”
- #190Chương 190: 190: Đúng Thật Là Mở Miệng Thật Khó
- #191Chương 191: 191: Hồn Thể Của Uy Chấn Tử Mới Rời Khỏi Xác Thịt
- #192Chương 192: 192: Chúng Ta Mau Chuồn Đi”
- #193Chương 193: 193: Việc Đó Diễn Ra Vô Cùng Đột Ngột
- #194Chương 194: 194: Đúng Là Lo Bò Trắng Răng
- #195Chương 195: 195: Đây Tuyệt Đối Không Phải Chuyện Đùa!
- #196Chương 196: 196: May Mà Ngọc Của Tôi Vẫn Còn!
- #197Chương 197: 197: Hôn Sự Với Ai
- #198Chương 198: 198: Sao Tôi Có Thể Dính Dáng Tới Bọn Họ Được
- #199Chương 199: 199: Tôi Cũng Không Dám Giấu Giếm
- #200Chương 200: 200: Hành Thi Trận Này Rốt Cuộc Là Sao