
Còn tiếp
Tôi Thật Sự Chỉ Là Một Kẻ Dự Bị
158
Chương
0
Lượt xem
278198
Đề cử
Giới Thiệu Tôi Thật Sự Chỉ Là Một Kẻ Dự Bị Truyện Chữ
#Tôi thật sự chỉ là một kẻ dự bị, sao không ai tin tôi hết#
Lâm Lãng, Thiên tài đường giữa giành được Grand Slam trong LOL. Chết vì một vụ tai nạn xe hơi, khi tỉnh lại anh phát hiện mình xuyên không đến một thế giới song song. Nơi mà bản thân mình ở đây lại là một kẻ vô dụng chính hiệu?
Kẻ vô dụng này không chỉ kỹ năng kém cỏi, không có bạn bè, mà đội tuyển anh ta ở cũng rách nát. Nhưng may mắn là ông chủ thì khá tốt, việc huấn luyện cũng không quá vất vả. Lâm Lãng, người đã mệt mỏi cả đời nhanh chóng thích nghi với nơi này, để duy trì cuộc sống nhàn nhã thỉnh thoảng anh còn giúp đỡ đội tuyển một chút.
Nhưng sao ánh mắt của mọi người nhìn anh ngày càng kỳ lạ?
*
Đội DT mới tuyển một sp dự bị. Ban đầu mọi thứ còn bình thường, nhưng sau đó ngày càng kỳ quặc.
Hỗ trợ chính bị thương ở tay, Lâm Lãng ở góc phòng lười biếng đứng dậy: “Để tôi.”
Một tay chơi Lux hỗ trợ, thực hiện cú pentakill và quét sạch đội đối phương.
Đồng đội: ???
Xạ thủ có chuyện gia đình, phải chọn giữa bệnh viện và sân đấu. Lâm Lãng vỗ vai anh ta: “Cứ đi đi, trận đấu để tôi lo.”
Một tay chơi Draven, 15 phút đẩy trụ bậc thềm, 20 phút một đòn hạ một mạng.
Đối thủ: ???
Đường trên cãi nhau với ban quản lý, tức giận đập thiết bị rồi bỏ đi. Lâm Lãng lười nhác nhặt thiết bị lên, ngồi vào vị trí đường trên.
Một tay chơi Irelia đường trên, solo không có đối thủ.
Khán giả: ???
Hợp đồng đường giữa hết hạn, anh ta thà đi làm dự bị cho đội khác cũng không ở lại. Câu lạc bộ đau đầu, Lâm Lãng lại thong thả đứng dậy: “Đội trưởng, thật ra vị trí chính của tôi là đường giữa, hay là để tôi thử xem?”
Đội trưởng: ??? Tôi thấy cậu làm dự bị thế này không ổn đâu!
Ngày thứ hai sau khi trọng sinh, Lâm Lãng thấy một người trông rất giống đội trưởng “chó con” từng điên cuồng bám theo anh ở kiếp trước. Anh thử gọi: “Này, chó con.”
Tiêu Thịnh Cảnh mặt lạnh lấy điện thoại ra: “Xúc phạm đội trưởng, phạt 200.”
Lâm Lãng: …Đội trưởng, nghe tôi giải thích đã!
Chú thích:
Câu chuyện sảng khoái, ngọt ngào, đại lão max cấp hạ phàm vào làng tân thủ.
Công là Tiêu Thịnh Cảnh, ngoài lạnh trong “chó”.
Game là Liên Minh Huyền Thoại, phiên bản do tác giả tự sáng tạo.
Lâm Lãng, Thiên tài đường giữa giành được Grand Slam trong LOL. Chết vì một vụ tai nạn xe hơi, khi tỉnh lại anh phát hiện mình xuyên không đến một thế giới song song. Nơi mà bản thân mình ở đây lại là một kẻ vô dụng chính hiệu?
Kẻ vô dụng này không chỉ kỹ năng kém cỏi, không có bạn bè, mà đội tuyển anh ta ở cũng rách nát. Nhưng may mắn là ông chủ thì khá tốt, việc huấn luyện cũng không quá vất vả. Lâm Lãng, người đã mệt mỏi cả đời nhanh chóng thích nghi với nơi này, để duy trì cuộc sống nhàn nhã thỉnh thoảng anh còn giúp đỡ đội tuyển một chút.
Nhưng sao ánh mắt của mọi người nhìn anh ngày càng kỳ lạ?
*
Đội DT mới tuyển một sp dự bị. Ban đầu mọi thứ còn bình thường, nhưng sau đó ngày càng kỳ quặc.
Hỗ trợ chính bị thương ở tay, Lâm Lãng ở góc phòng lười biếng đứng dậy: “Để tôi.”
Một tay chơi Lux hỗ trợ, thực hiện cú pentakill và quét sạch đội đối phương.
Đồng đội: ???
Xạ thủ có chuyện gia đình, phải chọn giữa bệnh viện và sân đấu. Lâm Lãng vỗ vai anh ta: “Cứ đi đi, trận đấu để tôi lo.”
Một tay chơi Draven, 15 phút đẩy trụ bậc thềm, 20 phút một đòn hạ một mạng.
Đối thủ: ???
Đường trên cãi nhau với ban quản lý, tức giận đập thiết bị rồi bỏ đi. Lâm Lãng lười nhác nhặt thiết bị lên, ngồi vào vị trí đường trên.
Một tay chơi Irelia đường trên, solo không có đối thủ.
Khán giả: ???
Hợp đồng đường giữa hết hạn, anh ta thà đi làm dự bị cho đội khác cũng không ở lại. Câu lạc bộ đau đầu, Lâm Lãng lại thong thả đứng dậy: “Đội trưởng, thật ra vị trí chính của tôi là đường giữa, hay là để tôi thử xem?”
Đội trưởng: ??? Tôi thấy cậu làm dự bị thế này không ổn đâu!
Ngày thứ hai sau khi trọng sinh, Lâm Lãng thấy một người trông rất giống đội trưởng “chó con” từng điên cuồng bám theo anh ở kiếp trước. Anh thử gọi: “Này, chó con.”
Tiêu Thịnh Cảnh mặt lạnh lấy điện thoại ra: “Xúc phạm đội trưởng, phạt 200.”
Lâm Lãng: …Đội trưởng, nghe tôi giải thích đã!
Chú thích:
Câu chuyện sảng khoái, ngọt ngào, đại lão max cấp hạ phàm vào làng tân thủ.
Công là Tiêu Thịnh Cảnh, ngoài lạnh trong “chó”.
Game là Liên Minh Huyền Thoại, phiên bản do tác giả tự sáng tạo.
Danh Sách Chương Tôi Thật Sự Chỉ Là Một Kẻ Dự Bị TruyenChu
- #101Chương 101: Ký hợp đồng với Giang Tự
- #102Chương 102: Lời tỏ tình của Tạ Tử Lộ
- #103Chương 103: Nếu tôi ở lại
- #104Chương 104: Mùa giải hè bắt đầu
- #105Chương 105: Trận ra mắt của Giang Tự
- #106Chương 106: Đối đầu FO
- #107Chương 107: Khủng hoảng dư luận
- #108Chương 108: Cuộc sống chung
- #109Chương 109: Đối đầu IB
- #110Chương 110: Không ai dám thả sát thủ cho cậu ấy
- #111Chương 111: Esport không có á quân
- #112Chương 112: Phối hợp sử thi
- #113Chương 113: Vào chung kết
- #114Chương 114: Trước thềm chung kết
- #115Chương 115: Chung kết mùa hè
- #116Chương 116: Liên động mid-rừng bạo lực
- #117Chương 117: Ngũ sát Yasuo
- #118Chương 118: Điểm yếu của Tề Mạc
- #119Chương 119: Dự đoán vượt ngoài nhận thức
- #120Chương 120: Gánh nặng trĩu lòng
- #121Chương 121: Phản công của Tề Mạc
- #122Chương 122: Lật kèo nghịch thiên
- #123Chương 123: Phỏng vấn sau trận
- #124Chương 124: Nhật ký Tiêu-Lãng
- #125Chương 125: Tạ Tử Lộ về nước
- #126Chương 126: Tạ Tử Lộ về nước
- #127Chương 127: Quá khứ của Tạ Tử Lộ
- #128Chương 128: Bụi trần lắng xuống
- #129Chương 129: Thoát chết trong gang tấc
- #130Chương 130: Giải thế giới bắt đầu
- #131Chương 131: Vòng bảng
- #132Chương 132: Đối đầu Hàn – Trung
- #133Chương 133: Vòng loại
- #134Chương 134: Kết thúc vòng loại trực tiếp
- #135Chương 135: Tứ kết
- #136Chương 136: ENG vs YK
- #137Chương 137: DT vs TO
- #138Chương 138: Trận này phải thắng
- #139Chương 139: Đội hình quá hoàn hảo
- #140Chương 140: Trước thềm chung kết
- #141Chương 141: Đối đầu thế kỷ
- #142Chương 142: Lâm Lãng bị nhắm
- #143Chương 143: Lật ngược càn khôn
- #144Chương 144: Chạm đến thần giai
- #145Chương 145: Trận phong thần
- #146Chương 146: Phỏng vấn sau trận
- #147Chương 147: Skin vô địch
- #148Chương 148: Đại kết cục
- #149Chương 149
- #150Chương 150