
Còn tiếp
Trước Khi Tuyết Rơi Hãy Chia Tay
206
Chương
0
Lượt xem
279130
Đề cử
Giới Thiệu Trước Khi Tuyết Rơi Hãy Chia Tay Truyện Chữ
Thể loại: Đô thị hiện đại, Hào môn thế gia, Tình cũ không rủ cũng tới, Con cưng của trời, Chính kịch
Văn Án
【Truyện dài, bởi vì đây là tám năm tình yêu đầy thăng trầm của họ】
Thời kỳ đầu: Công tử chán đời × Nữ sinh tỉnh táo
Tái ngộ: Đại lão quyền cao chức trọng trong giới Bắc Kinh × Nữ đạo diễn tài năng
Tái ngộ sau thời gian dài × Gương chưa vỡ nhưng vẫn phải lành × Giai đoạn sau chuyển hướng giới giải trí
Tỷ lệ thời gian quá khứ và hiện tại cân bằng, không phải kiểu “gương vỡ lại lành” chính thống.
“Ngày trước em từng nói, chúng ta hãy chia tay trước khi tuyết rơi. Sau đó em dọn đến một thành phố không bao giờ có tuyết, định dựa vào ký ức để sống nốt phần đời còn lại.”
Phân cảnh tái ngộ:
Đêm mưa nơi ngoại ô, phía trước Lương Quyến là phim trường rực rỡ ánh đèn đang đợi cô quay lại chủ trì toàn cục;
Phía sau là Lục Hạc Nam đứng trong vũng nước tăm tối, chỉ cầu cô một ánh nhìn đoái thương.
Lương Quyến không hề do dự, nhấc chân định bước vào ánh sáng phía trước.
Đi được vài bước, như nhớ ra điều gì, cô hơi nghiêng đầu, giọng nói nhạt nhẽo và xa cách: “Phải rồi, vừa rồi quên chúc mừng sếp Lục vì đón quý tử.”
Người luôn từ tốn cao quý như Lục Hạc Nam đêm nay lại phát điên giữa cơn mưa.
Anh nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh: “Lương Quyến, em phải biết, anh không hứng thú cũng không có nghĩa vụ làm cha dượng cho con của người khác.”
“Trừ khi, mẹ của đứa trẻ đó là em.”
Thiên hạ đều nói, công tử và nữ sinh, nghe đã biết không có kết cục tốt.
Lục Hạc Nam không tin vào số phận, anh nhất định muốn cùng Lương Quyến có một cái kết viên mãn.
*
Giới thiệu nữ chính:
Thời đại học, Lương Quyến từng yêu một công tử nổi tiếng của Kinh Châu – một mối tình rực rỡ mà kết thúc chẳng đi tới đâu.
Năm chia tay, cô chẳng được lợi lộc gì, suýt nữa còn mất cả mạng.
Có lẽ vì thấy cô quá thảm, người đàn ông đó mới để lại cho cô một lời hứa vô thưởng vô phạt: “Sau này có chuyện gì không thể giải quyết, dù có rắc rối cỡ nào, dù nhà họ Lục có sụp đổ hay không, chỉ cần trên báo chưa đăng cáo phó của Lục Hạc Nam, em đều có thể tìm người của anh để giải quyết.”
Năm thứ năm không qua lại với nhau, lần liên lạc lại là khi Lương Quyến ngượng ngùng đến tìm Lục Hạc Nam để anh thực hiện lời hứa: “Anh có thể giúp em liên hệ một bác sĩ khoa tim mạch ở Cảng Châu được không? Loại phù hợp để phẫu thuật tim cho trẻ sơ sinh ấy.”
*
Giới thiệu nam chính:
Nửa đời đầu của Lục Hạc Nam luôn tin vào triết lý “sống được ngày nào hay ngày đó”.
Mãi đến năm 24 tuổi, lần đầu đến Bắc Thành, anh mới đem cả nửa đời còn lại giao vào tay một cô gái phương Bắc không dịu dàng cũng chẳng ân cần. Lúc đó, anh mới dám mơ ước xa vời – rằng đời này có thể sống lâu trăm tuổi.
Năm năm sau khi chia tay, mỗi đêm cô đơn không ngủ được, nhắm mắt lại là thấy đôi mắt đầy đau thương nhưng vẫn kiên cường không chịu rơi lệ của cô.
Cô từng nói: “Lục Hạc Nam, em không muốn lừa mình dối người cùng dầm tuyết cùng bạc đầu, nếu mối tình này vốn không có kết cục tốt, vậy thì hãy chia tay trước khi tuyết rơi.”
“Chúng ta đừng để lại hồi ức cho nhau, cũng đừng chừa đường lui cho chính mình.”
*
Từ đầu đến cuối, cả hai đều yêu một cách đàng hoàng, không có bất cứ mối quan hệ mờ ám nào.
Nữ chính luôn tỉnh táo, độc lập – không yếu đuối, không ủy mị, không “làm màu”.
Nhân vật chính: Lương Quyến × Lục Hạc Nam
Một câu tóm tắt: “Cùng dầm tuyết đến bạc đầu – là lời nói dối của em.”
Thông điệp: Hãy là người tỉnh táo dù đang yêu.
Văn Án
【Truyện dài, bởi vì đây là tám năm tình yêu đầy thăng trầm của họ】
Thời kỳ đầu: Công tử chán đời × Nữ sinh tỉnh táo
Tái ngộ: Đại lão quyền cao chức trọng trong giới Bắc Kinh × Nữ đạo diễn tài năng
Tái ngộ sau thời gian dài × Gương chưa vỡ nhưng vẫn phải lành × Giai đoạn sau chuyển hướng giới giải trí
Tỷ lệ thời gian quá khứ và hiện tại cân bằng, không phải kiểu “gương vỡ lại lành” chính thống.
“Ngày trước em từng nói, chúng ta hãy chia tay trước khi tuyết rơi. Sau đó em dọn đến một thành phố không bao giờ có tuyết, định dựa vào ký ức để sống nốt phần đời còn lại.”
Phân cảnh tái ngộ:
Đêm mưa nơi ngoại ô, phía trước Lương Quyến là phim trường rực rỡ ánh đèn đang đợi cô quay lại chủ trì toàn cục;
Phía sau là Lục Hạc Nam đứng trong vũng nước tăm tối, chỉ cầu cô một ánh nhìn đoái thương.
Lương Quyến không hề do dự, nhấc chân định bước vào ánh sáng phía trước.
Đi được vài bước, như nhớ ra điều gì, cô hơi nghiêng đầu, giọng nói nhạt nhẽo và xa cách: “Phải rồi, vừa rồi quên chúc mừng sếp Lục vì đón quý tử.”
Người luôn từ tốn cao quý như Lục Hạc Nam đêm nay lại phát điên giữa cơn mưa.
Anh nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh: “Lương Quyến, em phải biết, anh không hứng thú cũng không có nghĩa vụ làm cha dượng cho con của người khác.”
“Trừ khi, mẹ của đứa trẻ đó là em.”
Thiên hạ đều nói, công tử và nữ sinh, nghe đã biết không có kết cục tốt.
Lục Hạc Nam không tin vào số phận, anh nhất định muốn cùng Lương Quyến có một cái kết viên mãn.
*
Giới thiệu nữ chính:
Thời đại học, Lương Quyến từng yêu một công tử nổi tiếng của Kinh Châu – một mối tình rực rỡ mà kết thúc chẳng đi tới đâu.
Năm chia tay, cô chẳng được lợi lộc gì, suýt nữa còn mất cả mạng.
Có lẽ vì thấy cô quá thảm, người đàn ông đó mới để lại cho cô một lời hứa vô thưởng vô phạt: “Sau này có chuyện gì không thể giải quyết, dù có rắc rối cỡ nào, dù nhà họ Lục có sụp đổ hay không, chỉ cần trên báo chưa đăng cáo phó của Lục Hạc Nam, em đều có thể tìm người của anh để giải quyết.”
Năm thứ năm không qua lại với nhau, lần liên lạc lại là khi Lương Quyến ngượng ngùng đến tìm Lục Hạc Nam để anh thực hiện lời hứa: “Anh có thể giúp em liên hệ một bác sĩ khoa tim mạch ở Cảng Châu được không? Loại phù hợp để phẫu thuật tim cho trẻ sơ sinh ấy.”
*
Giới thiệu nam chính:
Nửa đời đầu của Lục Hạc Nam luôn tin vào triết lý “sống được ngày nào hay ngày đó”.
Mãi đến năm 24 tuổi, lần đầu đến Bắc Thành, anh mới đem cả nửa đời còn lại giao vào tay một cô gái phương Bắc không dịu dàng cũng chẳng ân cần. Lúc đó, anh mới dám mơ ước xa vời – rằng đời này có thể sống lâu trăm tuổi.
Năm năm sau khi chia tay, mỗi đêm cô đơn không ngủ được, nhắm mắt lại là thấy đôi mắt đầy đau thương nhưng vẫn kiên cường không chịu rơi lệ của cô.
Cô từng nói: “Lục Hạc Nam, em không muốn lừa mình dối người cùng dầm tuyết cùng bạc đầu, nếu mối tình này vốn không có kết cục tốt, vậy thì hãy chia tay trước khi tuyết rơi.”
“Chúng ta đừng để lại hồi ức cho nhau, cũng đừng chừa đường lui cho chính mình.”
*
Từ đầu đến cuối, cả hai đều yêu một cách đàng hoàng, không có bất cứ mối quan hệ mờ ám nào.
Nữ chính luôn tỉnh táo, độc lập – không yếu đuối, không ủy mị, không “làm màu”.
Nhân vật chính: Lương Quyến × Lục Hạc Nam
Một câu tóm tắt: “Cùng dầm tuyết đến bạc đầu – là lời nói dối của em.”
Thông điệp: Hãy là người tỉnh táo dù đang yêu.
Danh Sách Chương Trước Khi Tuyết Rơi Hãy Chia Tay TruyenChu
- #101Chương 101: Tuyệt đối là cái gai trong thịt, hận không thể lập tức trừ khử
- #102Chương 102: Giữa biển người cuộn trào bất tận
- #103Chương 103: Thì tôi nguyện cả đời này chẳng có duyên gì với Lục Hạc Nam
- #104Chương 104: Lục Hạc Nam không có ở đó
- #105Chương 105: Anh ghét ánh mắt hắn ta nhìn em như vậy
- #106Chương 106: Không có bình yên nào dành cho anh
- #107Chương 107: Đây là lý do cậu phản bội tôi sao?
- #108Chương 108: Có hay không có danh phận thì đã sao?
- #109Chương 109: Nhất định sẽ khiến anh không phải lo lắng gì cả
- #110Chương 110: Con riêng nhà họ Kiều cũng xứng với nhà họ Lục sao?
- #111Chương 111: Con chim hoàng yến được nuôi trong lồng của nhà giàu
- #112Chương 112: Sẽ đưa em đi gặp cậu của mình
- #113Chương 113: Giống như một cô dâu bị bỏ rơi
- #114Chương 114: Người trong lòng anh đang đứng dưới bậc thang nhìn chúng ta rồi
- #115Chương 115: Nhưng thấy thì sao? Không thấy thì sao?
- #116Chương 116: Đây là năm thứ ba họ yêu nhau
- #117Chương 117: Anh nhất định phải tin
- #118Chương 118: Kẻ luôn tỉnh táo cân đo đong đếm... thật đau khổ
- #119Chương 119: Lục Hạc Nam, em chỉ có thể đi cùng anh đến đây thôi
- #120Chương 120: Cô vẫn yêu anh và chỉ yêu anh
- #121Chương 121: Hai vợ chồng họ thật là kỳ quặc
- #122Chương 122: Viên kim cương to và cứng đến mức suýt làm tay cô đau điếng
- #123Chương 123: Một người yêu cũ 'chuẩn mực' nhất
- #124Chương 124: Đây là câu nói đầu tiên cô dành cho anh trong buổi tối nay
- #125Chương 125: Ánh mắt nhìn đàn ông của em từ khi nào lại trở nên tệ đến thế?
- #126Chương 126: Đến đây là kết thúc, đừng quấy rầy cuộc sống của cô ấy nữa
- #127Chương 127: Lục Hạc Nam, em khó chịu quá
- #128Chương 128: Khuy áo đâu rồi?
- #129Chương 129: Khi nãy nằm trong lòng ai, cùng ai nói lời lưu luyến không nỡ rời
- #130Chương 130: Đứa bé này là con của anh và em
- #131Chương 131: Em sợ anh à?
- #132Chương 132: Anh ấy vẫn yêu em
- #133Chương 133: Người yêu mới hay tình cũ của anh?
- #134Chương 134: Tôi không muốn gây rắc rối cho cô ấy
- #135Chương 135: Chỉ cần đứa trẻ mang họ Lục
- #136Chương 136: Họ đã chuẩn bị sẵn sàng, đúng không?
- #137Chương 137: Một đoạn nhân duyên thoáng qua thời niên thiếu
- #138Chương 138: Hiện tại vẫn chưa có người có thể ở bên nhau
- #139Chương 139: Yêu anh ta, yêu tôi
- #140Chương 140: Giống anh năm hai mươi tư tuổi
- #141Chương 141: Là anh không đủ tốt
- #142Chương 142: Người ta nói Phật độ người hữu duyên
- #143Chương 143: Và em sẽ yêu không chỉ một người
- #144Chương 144: Anh biết tất cả, chỉ là không nói ra mà thôi
- #145Chương 145: Vì diễn mà sinh tình
- #146Chương 146: Chúc mừng bọn họ, hỷ sự lâm môn
- #147Chương 147: Xin lỗi, anh đến trễ rồi
- #148Chương 148: Đột nhiên rất muốn hôn cô
- #149Chương 149: Giữa anh và cô, từng có một đứa trẻ
- #150Chương 150: Mọi sự rồi sẽ quay về điểm xuất phát