
Còn tiếp
Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ
209
Chương
0
Lượt xem
278759
Đề cử
Giới Thiệu Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ Truyện Chữ
Nhân vật chính:
Trầm ổn, ít nói, thợ săn công (Bùi Tranh) x Lạc quan rộng rãi, mặt dày, tiểu đầu bếp thụ (Bạch Đào)
-------------
Văn án:
Bạch Đào bị "ác bá" trong thôn rượt đuổi đến tận bờ sông, vừa bị xô vừa bị đẩy, cuối cùng bị rơi xuống nước. Ngay khoảnh khắc tưởng như sắp bị sặc nước mà chết, cậu lại kỳ lạ rơi tõm vào một suối nước nóng.
Trong lúc hoảng loạn, cậu vội vã túm lấy vật gì đó như cọng rơm cứu mạng. Không ngờ cảm giác lại... quá đỗi dễ chịu. Cánh tay săn chắc với cơ bắp cân đối, đường nét rõ ràng khiến người ta không thể không ngưỡng mộ.
Bạch Đào không nhịn được cảm thán: "Đúng là cánh tay đẹp thật."
Bùi Tranh vừa mới liều mạng đánh nhau với một con lợn rừng xong, đang ngâm mình trong suối nước nóng để rửa sạch máu me, thì bỗng nhiên một "Vật thể khổng lồ" từ trên trời rơi xuống, làm nước bắn tung toé.
Y có lòng tốt đưa tay kéo người một cái, nào ngờ lại bị sờ soạng khắp người.
Không chỉ vậy, thiếu niên đang nhìn chằm chằm vào phần bụng và eo của y với ánh mắt thèm thuồng kia, lại còn lẩm bẩm linh tinh nói mấy câu không đầu không đuôi.
Sắc mặt Bùi Tranh lập tức tối sầm, vội vàng kéo lại áo trong, bước ra khỏi suối nước nóng, lạnh mặt quăng cho thiếu niên còn đang níu lấy cổ chân y mấy chữ: "Không biết xấu hổ!"
Thấy người ta sắp đi mất, Bạch Đào chỉ lo cuống quýt hỏi đây là đâu: "?".
Cậu làm gì mà không biết xấu hổ?
Sau này, vào một buổi ban ngày rực rỡ, khi bị Bạch Đào lén hôn, Bùi Tranh mặt đỏ bừng, lắp ba lắp bắp nửa ngày mới thốt được một câu: "Bạch Đào, ngươi... ngươi đúng là không biết xấu hổ..."
Trầm ổn, ít nói, thợ săn công (Bùi Tranh) x Lạc quan rộng rãi, mặt dày, tiểu đầu bếp thụ (Bạch Đào)
-------------
Văn án:
Bạch Đào bị "ác bá" trong thôn rượt đuổi đến tận bờ sông, vừa bị xô vừa bị đẩy, cuối cùng bị rơi xuống nước. Ngay khoảnh khắc tưởng như sắp bị sặc nước mà chết, cậu lại kỳ lạ rơi tõm vào một suối nước nóng.
Trong lúc hoảng loạn, cậu vội vã túm lấy vật gì đó như cọng rơm cứu mạng. Không ngờ cảm giác lại... quá đỗi dễ chịu. Cánh tay săn chắc với cơ bắp cân đối, đường nét rõ ràng khiến người ta không thể không ngưỡng mộ.
Bạch Đào không nhịn được cảm thán: "Đúng là cánh tay đẹp thật."
Bùi Tranh vừa mới liều mạng đánh nhau với một con lợn rừng xong, đang ngâm mình trong suối nước nóng để rửa sạch máu me, thì bỗng nhiên một "Vật thể khổng lồ" từ trên trời rơi xuống, làm nước bắn tung toé.
Y có lòng tốt đưa tay kéo người một cái, nào ngờ lại bị sờ soạng khắp người.
Không chỉ vậy, thiếu niên đang nhìn chằm chằm vào phần bụng và eo của y với ánh mắt thèm thuồng kia, lại còn lẩm bẩm linh tinh nói mấy câu không đầu không đuôi.
Sắc mặt Bùi Tranh lập tức tối sầm, vội vàng kéo lại áo trong, bước ra khỏi suối nước nóng, lạnh mặt quăng cho thiếu niên còn đang níu lấy cổ chân y mấy chữ: "Không biết xấu hổ!"
Thấy người ta sắp đi mất, Bạch Đào chỉ lo cuống quýt hỏi đây là đâu: "?".
Cậu làm gì mà không biết xấu hổ?
Sau này, vào một buổi ban ngày rực rỡ, khi bị Bạch Đào lén hôn, Bùi Tranh mặt đỏ bừng, lắp ba lắp bắp nửa ngày mới thốt được một câu: "Bạch Đào, ngươi... ngươi đúng là không biết xấu hổ..."
Danh Sách Chương Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ TruyenChu
- #101Chương 101: Biết được chân tướng
- #102Chương 102: Bùi Tranh nghĩ vẩn vơ
- #103Chương 103: Bạch Đào chủ động tấn công
- #104Chương 104: Bùi Tranh không hiểu
- #105Chương 105: Tống Dĩ An dò hỏi
- #106Chương 106: Bạch Đào đi làm công
- #107Chương 107: Ngươi không được
- #108Chương 108: Lời đồn nhảm
- #109Chương 109: Chúng ta kết bái đi
- #110Chương 110: Người này, y nhất định sẽ bảo vệ
- #111Chương 111: Đóng dấu
- #112Chương 112: Phu quân
- #113Chương 113: Sáng sớm
- #114Chương 114: Đánh thắng cha
- #115Chương 115: Thái độ của Lục Hằng
- #116Chương 116: Ai là phu lang của ai?
- #117Chương 117: Toàn bộ gia sản
- #118Chương 118: Khoảng cách âm
- #119Chương 119: Bùi Tranh thay đổi
- #120Chương 120: Kết bái
- #121Chương 121: Xem ngày thành thân
- #122Chương 122: Đưa Bạch Đào về nhà
- #123Chương 123: Khách lấn chủ
- #124Chương 124: Đại Hoàng
- #125Chương 125: Bạch Đào ra chủ ý
- #126Chương 126: Cơn mưa lớn trong đêm
- #127Chương 127: Khâu Đại Ngưu
- #128Chương 128: Cần ta giúp một tay không?
- #129Chương 129: Ghen
- #130Chương 130: Nhỏ chỗ nào
- #131Chương 131: Hổ Tử làm lão cha nhà mình tức giận
- #132Chương 132: Dùng diêm tiêu làm băng
- #133Chương 133: Hổ Tử tức khóc
- #134Chương 134: Phòng ngừa chu đáo
- #135Chương 135: Lên núi hái rau dại
- #136Chương 136: Những chuyện vụn vặt
- #137Chương 137: Bảng đen bảng trắng
- #138Chương 138: Ý tưởng giống như yêu thích, mỗi người không giống nhau
- #139Chương 139: Thanh niên phải biết tiết chế
- #140Chương 140: Món quà dành cho Hổ Tử
- #141Chương 141: Vừa lợi hại vừa yếu mềm
- #142Chương 142: Giúp đỡ lẫn nhau
- #143Chương 143: Sính lễ hay là của hồi môn
- #144Chương 144: Sư lang
- #145Chương 145: Cha bị người hố!
- #146Chương 146: Ngươi chẳng phải đã đi học hai năm sao?
- #147Chương 147: Bùi Đại Bảo gây chuyện thị phi
- #148Chương 148: Câu nào cũng có hồi đáp
- #149Chương 149: Quấn quít
- #150Chương 150: Em nói ăn được thì ăn được