
Còn tiếp
Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ
209
Chương
0
Lượt xem
278759
Đề cử
Giới Thiệu Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ Truyện Chữ
Nhân vật chính:
Trầm ổn, ít nói, thợ săn công (Bùi Tranh) x Lạc quan rộng rãi, mặt dày, tiểu đầu bếp thụ (Bạch Đào)
-------------
Văn án:
Bạch Đào bị "ác bá" trong thôn rượt đuổi đến tận bờ sông, vừa bị xô vừa bị đẩy, cuối cùng bị rơi xuống nước. Ngay khoảnh khắc tưởng như sắp bị sặc nước mà chết, cậu lại kỳ lạ rơi tõm vào một suối nước nóng.
Trong lúc hoảng loạn, cậu vội vã túm lấy vật gì đó như cọng rơm cứu mạng. Không ngờ cảm giác lại... quá đỗi dễ chịu. Cánh tay săn chắc với cơ bắp cân đối, đường nét rõ ràng khiến người ta không thể không ngưỡng mộ.
Bạch Đào không nhịn được cảm thán: "Đúng là cánh tay đẹp thật."
Bùi Tranh vừa mới liều mạng đánh nhau với một con lợn rừng xong, đang ngâm mình trong suối nước nóng để rửa sạch máu me, thì bỗng nhiên một "Vật thể khổng lồ" từ trên trời rơi xuống, làm nước bắn tung toé.
Y có lòng tốt đưa tay kéo người một cái, nào ngờ lại bị sờ soạng khắp người.
Không chỉ vậy, thiếu niên đang nhìn chằm chằm vào phần bụng và eo của y với ánh mắt thèm thuồng kia, lại còn lẩm bẩm linh tinh nói mấy câu không đầu không đuôi.
Sắc mặt Bùi Tranh lập tức tối sầm, vội vàng kéo lại áo trong, bước ra khỏi suối nước nóng, lạnh mặt quăng cho thiếu niên còn đang níu lấy cổ chân y mấy chữ: "Không biết xấu hổ!"
Thấy người ta sắp đi mất, Bạch Đào chỉ lo cuống quýt hỏi đây là đâu: "?".
Cậu làm gì mà không biết xấu hổ?
Sau này, vào một buổi ban ngày rực rỡ, khi bị Bạch Đào lén hôn, Bùi Tranh mặt đỏ bừng, lắp ba lắp bắp nửa ngày mới thốt được một câu: "Bạch Đào, ngươi... ngươi đúng là không biết xấu hổ..."
Trầm ổn, ít nói, thợ săn công (Bùi Tranh) x Lạc quan rộng rãi, mặt dày, tiểu đầu bếp thụ (Bạch Đào)
-------------
Văn án:
Bạch Đào bị "ác bá" trong thôn rượt đuổi đến tận bờ sông, vừa bị xô vừa bị đẩy, cuối cùng bị rơi xuống nước. Ngay khoảnh khắc tưởng như sắp bị sặc nước mà chết, cậu lại kỳ lạ rơi tõm vào một suối nước nóng.
Trong lúc hoảng loạn, cậu vội vã túm lấy vật gì đó như cọng rơm cứu mạng. Không ngờ cảm giác lại... quá đỗi dễ chịu. Cánh tay săn chắc với cơ bắp cân đối, đường nét rõ ràng khiến người ta không thể không ngưỡng mộ.
Bạch Đào không nhịn được cảm thán: "Đúng là cánh tay đẹp thật."
Bùi Tranh vừa mới liều mạng đánh nhau với một con lợn rừng xong, đang ngâm mình trong suối nước nóng để rửa sạch máu me, thì bỗng nhiên một "Vật thể khổng lồ" từ trên trời rơi xuống, làm nước bắn tung toé.
Y có lòng tốt đưa tay kéo người một cái, nào ngờ lại bị sờ soạng khắp người.
Không chỉ vậy, thiếu niên đang nhìn chằm chằm vào phần bụng và eo của y với ánh mắt thèm thuồng kia, lại còn lẩm bẩm linh tinh nói mấy câu không đầu không đuôi.
Sắc mặt Bùi Tranh lập tức tối sầm, vội vàng kéo lại áo trong, bước ra khỏi suối nước nóng, lạnh mặt quăng cho thiếu niên còn đang níu lấy cổ chân y mấy chữ: "Không biết xấu hổ!"
Thấy người ta sắp đi mất, Bạch Đào chỉ lo cuống quýt hỏi đây là đâu: "?".
Cậu làm gì mà không biết xấu hổ?
Sau này, vào một buổi ban ngày rực rỡ, khi bị Bạch Đào lén hôn, Bùi Tranh mặt đỏ bừng, lắp ba lắp bắp nửa ngày mới thốt được một câu: "Bạch Đào, ngươi... ngươi đúng là không biết xấu hổ..."
Danh Sách Chương Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ TruyenChu
- #151Chương 151: Tức phụ của Đại Hắc thành huynh đệ
- #152Chương 152: Một đấu ba
- #153Chương 153: Chiếm hữu
- #154Chương 154: Nhận được hậu ái
- #155Chương 155: Rất thích
- #156Chương 156: Cố Tư Nam
- #157Chương 157: Ớt
- #158Chương 158: Chuyện xưa của Vu đại phu
- #159Chương 159: Phương thuốc
- #160Chương 160: Chuyện xưa kể tiếp
- #161Chương 161: Sẽ không
- #162Chương 162: Mật văn
- #163Chương 163: Thuộc về huynh
- #164Chương 164: Bệnh kín ở phương diện kia
- #165Chương 165: Chuẩn bị khai trương
- #166Chương 166: Hổ Tử chấp nhất
- #167Chương 167: Ngọc ca nhi và Hổ Tử có phải là bằng hữu tốt nhất thiên hạ không
- #168Chương 168: Hoạt động khai trương
- #169Chương 169: Tống Dĩ An bị chặn đường
- #170Chương 170: Một màn xin lỗi bồi tội đẹp mắt
- #171Chương 171: Tự mình cưới mình?
- #172Chương 172: Là ngoại truyện nhưng không tính là ngoại truyện
- #173Chương 173: Vẫn là ngoại truyện không tính là ngoại truyện
- #174Chương 174: Cánh tay mảnh khảnh
- #175Chương 175: Trở về thôn
- #176Chương 176: Vô phúc hưởng thụ
- #177Chương 177: Bùi Tuấn bị đánh
- #178Chương 178: Gột rửa hiềm nghi
- #179Chương 179: Vết thương "nặng"
- #180Chương 180: Xé bỏ nguỵ trang
- #181Chương 181: Dùng hết rồi sao?
- #182Chương 182: Làm trò cười.
- #183Chương 183: Náo nhiệt
- #184Chương 184: Lẩu cá
- #185Chương 185: Đợi để gả cho huynh
- #186Chương 186: Em có thể dạy ta
- #187Chương 187: Huynh là muốn làm ta bỏng chết sao?
- #188Chương 188: Bánh ngọt
- #189Chương 189: Ốm nghén?
- #190Chương 190: Xác nhận mang thai
- #191Chương 191: Đây là trò gì vậy?
- #192Chương 192: Gieo gió gặt bão?
- #193Chương 193: Ồn ào và đáng yêu
- #194Chương 194: Bất ngờ dành cho nhau
- #195Chương 195: Gây thêm phiền toái
- #196Chương 196: Không hối hận
- #197Chương 197: Song hỷ lâm môn
- #198Chương 198: Đêm tân hôn
- #199Chương 199: Sớm sớm chiều chiều [Hoàn chính văn]
- #200Chương 200