
Tạm dừng
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
100
Chương
0
Lượt xem
278381
Đề cử
Giới Thiệu Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Chữ
Ngày dọn vào nhà họ Đường là một ngày u ám, mây đen cuồn cuộn, dường như sắp có một trận mưa lớn.
Trang Tề mặc một chiếc váy yếm màu vàng mơ, rụt rè đi theo sau thư ký, vòng qua bức tranh sơn mài vẽ cảnh chim chóc vui đùa ở chính giữa bình phong, nhìn thấy Đường Nạp Ngôn ôn nhã đoan chính đang biếng nhác dựa vào chiếc ghế tựa lưng, hờ hững liếc nhìn cô một cái.
Thư ký cúi người nhắc nhở cô: “Tiểu Tề, sau này đây là anh Cả của cháu, đừng nhầm lẫn nhé.”
Cô lấy hết can đảm, đi đến bên cạnh Đường Nạp Ngôn, nắm lấy những đầu ngón tay lạnh lẽo của anh, gọi một tiếng anh Cả.
Đường Nạp Ngôn lạnh nhạt ừ một tiếng, sai người đưa cô về phòng nghỉ ngơi.
Trang Tề từ Mỹ học tiến sĩ trở về, sau khi đi làm thì quen một người bạn trai, xuất thân từ gia đình có truyền thống ngành y. Bố mẹ hai bên sau khi gặp mặt đều vô cùng hài lòng, giữa những tiếng cười nói vui vẻ đã định xong chuyện hôn nhân.
Sau khi tàn tiệc, Trang Tề trở về nhà, dưới ánh trăng, một bóng người gầy thẳng đổ xuống trước mặt cô.
Cô không bật đèn, đốm lửa đỏ rực nhảy nhót giữa ngón tay Đường Nạp Ngôn, giọng anh trầm khàn: “Lớn rồi, Tiểu Tề, đến cả bản thân mình mà cũng lừa dối.”
Lòng bàn tay Trang Tề rịn lớp mồ hôi mỏng, giống như hồi còn bé mà gọi anh: “Em rồi cũng phải gả cho người ta mà.”
Chân trời tiếng sấm cuồn cuộn, anh dập tắt điếu thuốc, chậm rãi bước đến trước mặt cô: “Vậy tại sao không thể là anh?”
Mọi người đều nói, Đường Nạp Ngôn là một người quân tử thông tuệ trầm ổn, ôn hòa như ngọc dương chi.
Nhưng mấy năm ở Mỹ, Trang Tề cứ nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh người anh Cả luôn nghiêm nghị ít cười của mình, lúc hôn cô lại mang dáng vẻ ý loạn tình mê. Còn cô ngồi trên đùi Đường Nạp Ngôn, quàng lấy cổ anh, vừa tỉnh táo lại vừa đau đớn mà trầm luân.
「Chuyện yêu em, khiến nửa đời anh phủ đầy gió tuyết.」
Nam nữ chính hơn kém nhau 9 tuổi, không cùng một hộ khẩu, không có quan hệ huyết thống.
SC (Sạch – cả hai đều là lần đầu của nhau)
Anh cả giữ mình như ngọc.
Các hành vi yêu đương đều diễn ra sau khi đã trưởng thành.
Trang Tề mặc một chiếc váy yếm màu vàng mơ, rụt rè đi theo sau thư ký, vòng qua bức tranh sơn mài vẽ cảnh chim chóc vui đùa ở chính giữa bình phong, nhìn thấy Đường Nạp Ngôn ôn nhã đoan chính đang biếng nhác dựa vào chiếc ghế tựa lưng, hờ hững liếc nhìn cô một cái.
Thư ký cúi người nhắc nhở cô: “Tiểu Tề, sau này đây là anh Cả của cháu, đừng nhầm lẫn nhé.”
Cô lấy hết can đảm, đi đến bên cạnh Đường Nạp Ngôn, nắm lấy những đầu ngón tay lạnh lẽo của anh, gọi một tiếng anh Cả.
Đường Nạp Ngôn lạnh nhạt ừ một tiếng, sai người đưa cô về phòng nghỉ ngơi.
Trang Tề từ Mỹ học tiến sĩ trở về, sau khi đi làm thì quen một người bạn trai, xuất thân từ gia đình có truyền thống ngành y. Bố mẹ hai bên sau khi gặp mặt đều vô cùng hài lòng, giữa những tiếng cười nói vui vẻ đã định xong chuyện hôn nhân.
Sau khi tàn tiệc, Trang Tề trở về nhà, dưới ánh trăng, một bóng người gầy thẳng đổ xuống trước mặt cô.
Cô không bật đèn, đốm lửa đỏ rực nhảy nhót giữa ngón tay Đường Nạp Ngôn, giọng anh trầm khàn: “Lớn rồi, Tiểu Tề, đến cả bản thân mình mà cũng lừa dối.”
Lòng bàn tay Trang Tề rịn lớp mồ hôi mỏng, giống như hồi còn bé mà gọi anh: “Em rồi cũng phải gả cho người ta mà.”
Chân trời tiếng sấm cuồn cuộn, anh dập tắt điếu thuốc, chậm rãi bước đến trước mặt cô: “Vậy tại sao không thể là anh?”
Mọi người đều nói, Đường Nạp Ngôn là một người quân tử thông tuệ trầm ổn, ôn hòa như ngọc dương chi.
Nhưng mấy năm ở Mỹ, Trang Tề cứ nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh người anh Cả luôn nghiêm nghị ít cười của mình, lúc hôn cô lại mang dáng vẻ ý loạn tình mê. Còn cô ngồi trên đùi Đường Nạp Ngôn, quàng lấy cổ anh, vừa tỉnh táo lại vừa đau đớn mà trầm luân.
「Chuyện yêu em, khiến nửa đời anh phủ đầy gió tuyết.」
Nam nữ chính hơn kém nhau 9 tuổi, không cùng một hộ khẩu, không có quan hệ huyết thống.
SC (Sạch – cả hai đều là lần đầu của nhau)
Anh cả giữ mình như ngọc.
Các hành vi yêu đương đều diễn ra sau khi đã trưởng thành.
Danh Sách Chương Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu TruyenChu
- #1Chương 1: Chỉ hôn một chút thôi.
- #2Chương 2: Muốn chiếm anh làm của riêng
- #3Chương 3: Phức tạp mà quyến rũ
- #4Chương 4: Chứ anh thấy thế nào?
- #5Chương 5: Đừng cử động lung tung nữa
- #6Chương 6: Nhìn thấy thứ khác
- #7Chương 7: Rót cho anh trai
- #8Chương 8: Tay cô được hơi ấm đó bao bọc
- #9Chương 9: Nhưng hôm nay thì sao đây?
- #10Chương 10: Suy nghĩ hoang đường
- #11Chương 11: Chỉ có anh ấy
- #12Chương 12: Không thể yêu anh hơn em
- #13Chương 13: Giấu dưới gầm bàn
- #14Chương 14: Anh chỉ muốn em nghe lời?
- #15Chương 15: Tức cũng tức no rồi
- #16Chương 16: Vùng nước này
- #17Chương 17: Không hề thiếu sự quan tâm
- #18Chương 18: Lên xe, anh đưa em đi
- #19Chương 19: Không muốn ngủ một mình
- #20Chương 20: Ôn, Lương, Cung, Kiệm, Nhượng
- #21Chương 21: Này, đừng nhìn
- #22Chương 22: Hôn em một cái
- #23Chương 23: Em gặp ác mộng
- #24Chương 24: Sẽ không đồng ý
- #25Chương 25: Không sống nổi
- #26Chương 26: Đừng vội như thế... để anh
- #27Chương 27: Em đều không cần quan tâm
- #28Chương 28: Không chịu nổi nữa
- #29Chương 29: Cứ để em ấy ngủ đi
- #30Chương 30: Rùng mình một cái
- #31Chương 31: Một sự khởi đầu
- #32Chương 32: Em có phải không?
- #33Chương 33: Nghĩ xem làm thế nào để em khóc cũng không khóc ra tiếng
- #34Chương 34: Mùi trầm hương
- #35Chương 35: Tôi giữ lấy em gái tôi, là đủ rồi
- #36Chương 36: Không đáng đâu
- #37Chương 37: Cậu nhìn ra rồi à?
- #38Chương 38: Vừa hay được chọn
- #39Chương 39: Em gọi nhầm
- #40Chương 40: Định không nhận người anh này nữa à?
- #41Chương 41: Nhưng em yêu anh nhiều lắm
- #42Chương 42: Em đã nói là sẽ không rời xa anh nữa
- #43Chương 43: Ngồi lên người anh này
- #44Chương 44: Chính là con đó
- #45Chương 45: Không thể buông tay ra được
- #46Chương 46: Tiểu Tề ngoan, hôn anh đi
- #47Chương 47: Hôn trộm anh
- #48Chương 48: Cháu nói có phải không?
- #49Chương 49: Hôm nay có thể
- #50Chương 50: Từ hôm nay trở đi, em sẽ chỉ yêu bản thân mình