
Tạm dừng
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
166
Chương
0
Lượt xem
278381
Đề cử
Giới Thiệu Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Chữ
[Nam chính: Thái tử gia giới kinh doanh vừa ích kỷ vừa máu lạnh VS Nữ chính: Mỹ nhân có cốt tướng đẹp, làn da trắng sứ và vẻ đẹp thanh thuần nhưng…]
Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh.
Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác.
Anh thản nhiên buông một câu: “Chỉ là một người phụ nữ thôi mà.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn.
Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh.
Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô.
Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn:
“Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?”
Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao.
Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau?
Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước.
CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé
anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”
Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh.
Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác.
Anh thản nhiên buông một câu: “Chỉ là một người phụ nữ thôi mà.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn.
Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh.
Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô.
Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn:
“Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?”
Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao.
Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau?
Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước.
CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé
anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”
Danh Sách Chương Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương TruyenChu
- #1Chương 1: Trăm vẻ khờ dại
- #2Chương 2: Con trai cả nhà họ Ôn
- #3Chương 3: Đặc biệt khoan dung
- #4Chương 4: Chứng nào tật nấy
- #5Chương 5: Hòn đảo cô độc màu đỏ
- #6Chương 6: Dáng vẻ say mềm
- #7Chương 7: Biết là tốt rồi
- #8Chương 8: Muốn đến xem thử
- #9Chương 9: Cố tình tỏ ra huyền bí
- #10Chương 10: Họa sĩ thiên tài
- #11Chương 11: Không ai nghe máy
- #12Chương 12: Thân phận vàng ngọc
- #13Chương 13: Mây đen bao phủ
- #14Chương 14: Anh ta phát hiện ra rồi
- #15Chương 15: Kinh hãi tột cùng
- #16Chương 16: Hống hách
- #17Chương 17: Thích đến vậy sao
- #18Chương 18: Bất lực
- #19Chương 19: Thanh mai trúc mã
- #20Chương 20: Vụn nát hoàn toàn
- #21Chương 21: Tiếc là không đúng
- #22Chương 22: Tự lo cho tốt
- #23Chương 23: Lạt mềm buộc chặt
- #24Chương 24: Cô ấy yêu mình đến thế
- #25Chương 25: Điều này rất ấu trĩ
- #26Chương 26: Tự dựa vào bản lĩnh
- #27Chương 27: Không có lần sau đâu
- #28Chương 28: Biết điểm dừng
- #29Chương 29: Thuật cân bằng
- #30Chương 30: Tội đồ lớn nhất
- #31Chương 31: Đầu em đau quá
- #32Chương 32: Bây giờ mới đến
- #33Chương 33: Đừng nói dối
- #34Chương 34: Một cách xưng hô
- #35Chương 35: Lâu rồi không gặp
- #36Chương 36: Em đã khóc à?
- #37Chương 37: Thắt giúp anh
- #38Chương 38: Cô thật đáng hận
- #39Chương 39: Sau này ít về thôi
- #40Chương 40: Nhà bị trộm rồi
- #41Chương 41: Cậy thế ức hiếp người
- #42Chương 42: Cười khẩy
- #43Chương 43: Tác phẩm của ai
- #44Chương 44: Tình thâm
- #45Chương 45: Cây sắt nở hoa
- #46Chương 46: Liệu anh ta có thấy vui mừng không
- #47Chương 47: Cô ấy biến mất rồi
- #48Chương 48: Tan xương nát thịt
- #49Chương 49: Có việc gì không?
- #50Chương 50: Đổi cách chơi