
Tạm dừng
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
100
Chương
0
Lượt xem
278381
Đề cử
Giới Thiệu Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Chữ
Ngày dọn vào nhà họ Đường là một ngày u ám, mây đen cuồn cuộn, dường như sắp có một trận mưa lớn.
Trang Tề mặc một chiếc váy yếm màu vàng mơ, rụt rè đi theo sau thư ký, vòng qua bức tranh sơn mài vẽ cảnh chim chóc vui đùa ở chính giữa bình phong, nhìn thấy Đường Nạp Ngôn ôn nhã đoan chính đang biếng nhác dựa vào chiếc ghế tựa lưng, hờ hững liếc nhìn cô một cái.
Thư ký cúi người nhắc nhở cô: “Tiểu Tề, sau này đây là anh Cả của cháu, đừng nhầm lẫn nhé.”
Cô lấy hết can đảm, đi đến bên cạnh Đường Nạp Ngôn, nắm lấy những đầu ngón tay lạnh lẽo của anh, gọi một tiếng anh Cả.
Đường Nạp Ngôn lạnh nhạt ừ một tiếng, sai người đưa cô về phòng nghỉ ngơi.
Trang Tề từ Mỹ học tiến sĩ trở về, sau khi đi làm thì quen một người bạn trai, xuất thân từ gia đình có truyền thống ngành y. Bố mẹ hai bên sau khi gặp mặt đều vô cùng hài lòng, giữa những tiếng cười nói vui vẻ đã định xong chuyện hôn nhân.
Sau khi tàn tiệc, Trang Tề trở về nhà, dưới ánh trăng, một bóng người gầy thẳng đổ xuống trước mặt cô.
Cô không bật đèn, đốm lửa đỏ rực nhảy nhót giữa ngón tay Đường Nạp Ngôn, giọng anh trầm khàn: “Lớn rồi, Tiểu Tề, đến cả bản thân mình mà cũng lừa dối.”
Lòng bàn tay Trang Tề rịn lớp mồ hôi mỏng, giống như hồi còn bé mà gọi anh: “Em rồi cũng phải gả cho người ta mà.”
Chân trời tiếng sấm cuồn cuộn, anh dập tắt điếu thuốc, chậm rãi bước đến trước mặt cô: “Vậy tại sao không thể là anh?”
Mọi người đều nói, Đường Nạp Ngôn là một người quân tử thông tuệ trầm ổn, ôn hòa như ngọc dương chi.
Nhưng mấy năm ở Mỹ, Trang Tề cứ nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh người anh Cả luôn nghiêm nghị ít cười của mình, lúc hôn cô lại mang dáng vẻ ý loạn tình mê. Còn cô ngồi trên đùi Đường Nạp Ngôn, quàng lấy cổ anh, vừa tỉnh táo lại vừa đau đớn mà trầm luân.
「Chuyện yêu em, khiến nửa đời anh phủ đầy gió tuyết.」
Nam nữ chính hơn kém nhau 9 tuổi, không cùng một hộ khẩu, không có quan hệ huyết thống.
SC (Sạch – cả hai đều là lần đầu của nhau)
Anh cả giữ mình như ngọc.
Các hành vi yêu đương đều diễn ra sau khi đã trưởng thành.
Trang Tề mặc một chiếc váy yếm màu vàng mơ, rụt rè đi theo sau thư ký, vòng qua bức tranh sơn mài vẽ cảnh chim chóc vui đùa ở chính giữa bình phong, nhìn thấy Đường Nạp Ngôn ôn nhã đoan chính đang biếng nhác dựa vào chiếc ghế tựa lưng, hờ hững liếc nhìn cô một cái.
Thư ký cúi người nhắc nhở cô: “Tiểu Tề, sau này đây là anh Cả của cháu, đừng nhầm lẫn nhé.”
Cô lấy hết can đảm, đi đến bên cạnh Đường Nạp Ngôn, nắm lấy những đầu ngón tay lạnh lẽo của anh, gọi một tiếng anh Cả.
Đường Nạp Ngôn lạnh nhạt ừ một tiếng, sai người đưa cô về phòng nghỉ ngơi.
Trang Tề từ Mỹ học tiến sĩ trở về, sau khi đi làm thì quen một người bạn trai, xuất thân từ gia đình có truyền thống ngành y. Bố mẹ hai bên sau khi gặp mặt đều vô cùng hài lòng, giữa những tiếng cười nói vui vẻ đã định xong chuyện hôn nhân.
Sau khi tàn tiệc, Trang Tề trở về nhà, dưới ánh trăng, một bóng người gầy thẳng đổ xuống trước mặt cô.
Cô không bật đèn, đốm lửa đỏ rực nhảy nhót giữa ngón tay Đường Nạp Ngôn, giọng anh trầm khàn: “Lớn rồi, Tiểu Tề, đến cả bản thân mình mà cũng lừa dối.”
Lòng bàn tay Trang Tề rịn lớp mồ hôi mỏng, giống như hồi còn bé mà gọi anh: “Em rồi cũng phải gả cho người ta mà.”
Chân trời tiếng sấm cuồn cuộn, anh dập tắt điếu thuốc, chậm rãi bước đến trước mặt cô: “Vậy tại sao không thể là anh?”
Mọi người đều nói, Đường Nạp Ngôn là một người quân tử thông tuệ trầm ổn, ôn hòa như ngọc dương chi.
Nhưng mấy năm ở Mỹ, Trang Tề cứ nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh người anh Cả luôn nghiêm nghị ít cười của mình, lúc hôn cô lại mang dáng vẻ ý loạn tình mê. Còn cô ngồi trên đùi Đường Nạp Ngôn, quàng lấy cổ anh, vừa tỉnh táo lại vừa đau đớn mà trầm luân.
「Chuyện yêu em, khiến nửa đời anh phủ đầy gió tuyết.」
Nam nữ chính hơn kém nhau 9 tuổi, không cùng một hộ khẩu, không có quan hệ huyết thống.
SC (Sạch – cả hai đều là lần đầu của nhau)
Anh cả giữ mình như ngọc.
Các hành vi yêu đương đều diễn ra sau khi đã trưởng thành.
Danh Sách Chương Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu TruyenChu
- #51Chương 51: Tôi không quan tâm nữa
- #52Chương 52: Cháu tự mình nói nhé
- #53Chương 53: Vội vàng chạy đi
- #54Chương 54: Thật khiến người ta đau lòng
- #55Chương 55: Cậu và Tiểu Tề có quan hệ gì?
- #56Chương 56: Bây giờ lớn rồi, không chịu để anh đến đón nữa à
- #57Chương 57: Em có đồng ý không?
- #58Chương 58: Lớn đến đáng sợ
- #59Chương 59: Anh ấy nói bừa đấy ạ
- #60Chương 60: Bây giờ em không thích anh nữa
- #61Chương 61: Em không sợ
- #62Chương 62: Chết cũng phải chết cho rõ ràng
- #63Chương 63: Không phải là vội, là sợ hãi
- #64Chương 64: Một giây cũng chưa ngủ
- #65Chương 65: Em còn dám nói sợ à?
- #66Chương 66: Mẹ ơi!
- #67Chương 67: Anh già rồi, sao bì được với mấy cậu trai trẻ
- #68Chương 68: Tề mi tương thủ
- #69Chương 69: Sau khi kết hôn/ Ở xa nhau
- #70Chương 70: Sau khi kết hôn/ Chuẩn bị mang thai
- #71Chương 71: Khinh Nghiêu/ Gây họa
- #72Chương 72: Kỳ nghỉ/Suối nước nóng
- #73Chương 73: Suối nước nóng/ Sân vườn
- #74Chương 74: Không đạt
- #75Chương 75: Họp phụ huynh
- #76Chương 76: Bố của tôi
- #77Chương 77: Không chú ý
- #78Chương 78: Một ngày ba lần
- #79Chương 79: Sao thế?
- #80Chương 80: Ai chọc cậu giận à?
- #81Chương 81: Có quan hệ gì chứ?
- #82Chương 82: Nhịn thêm một chút
- #83Chương 83: Không nói lý lẽ
- #84Chương 84: Hôn lên
- #85Chương 85: Vân Dã
- #86Chương 86: Canh mê hồn
- #87Chương 87: Thật muốn làm một lần ngay tại đây
- #88Chương 88: Có làm không?
- #89Chương 89: Chắc chắn là như vậy
- #90Chương 90: Ngoại truyện phúc lợi
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100