
Tạm dừng
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
166
Chương
0
Lượt xem
278381
Đề cử
Giới Thiệu Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Chữ
[Nam chính: Thái tử gia giới kinh doanh vừa ích kỷ vừa máu lạnh VS Nữ chính: Mỹ nhân có cốt tướng đẹp, làn da trắng sứ và vẻ đẹp thanh thuần nhưng…]
Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh.
Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác.
Anh thản nhiên buông một câu: “Chỉ là một người phụ nữ thôi mà.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn.
Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh.
Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô.
Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn:
“Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?”
Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao.
Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau?
Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước.
CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé
anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”
Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh.
Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác.
Anh thản nhiên buông một câu: “Chỉ là một người phụ nữ thôi mà.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn.
Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh.
Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô.
Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn:
“Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?”
Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao.
Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau?
Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước.
CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé
anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”
Danh Sách Chương Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương TruyenChu
- #51Chương 51: Đích thân ra tay
- #52Chương 52: Chẳng phải chuyện tốt
- #53Chương 53: Méo mó không đều
- #54Chương 54: Lòng đầy phẫn uất
- #55Chương 55: Vẻ mặt phức tạp
- #56Chương 56: Không thể xoay chuyển
- #57Chương 57: Một tia lạnh lẽo
- #58Chương 58: Anh muốn quyền thế
- #59Chương 59: Vết xe đổ
- #60Chương 60: Ngồi chờ chết
- #61Chương 61: Chuông báo động vang lên
- #62Chương 62: Khám não
- #63Chương 63: Lấy lợi đổi người
- #64Chương 64: Ghép ảnh
- #65Chương 65: Có âm mưu từ lâu
- #66Chương 66: Nói anh yêu em
- #67Chương 67: Đã hả giận chưa?
- #68Chương 68: Khắc kỷ phục lễ*
- #69Chương 69: Đấm một cú
- #70Chương 70: Không thể giữ lại nữa
- #71Chương 71: Toàn thân lạnh toát
- #72Chương 72: Đính hôn với tôi
- #73Chương 73: Nắm chắc phần thắng
- #74Chương 74: Phải sống tiếp
- #75Chương 75: Không có một chữ
- #76Chương 76: Thủ đoạn vụng về
- #77Chương 77: Nhanh hơn một bước
- #78Chương 78: Đi đâu đấy?
- #79Chương 79: Thua sạch cả ván cờ
- #80Chương 80: Nợ mới thù xưa
- #81Chương 81: Ngư ông đắc lợi
- #82Chương 82: Nắm lấy ngọn gió
- #83Chương 83: Nhìn với con mắt khác
- #84Chương 84: Dễ như trở bàn tay
- #85Chương 85: Bị ngã rồi
- #86Chương 86: Anh sẽ yêu em
- #87Chương 87: Người muốn mời
- #88Chương 88: Người giỏi thì mệt thân
- #89Chương 89: Lời sến sấm
- #90Chương 90: Thả lỏng phòng bị
- #91Chương 91: Rõ ràng rành mạch
- #92Chương 92: Đóng băng trong chớp mắt
- #93Chương 93: Tự tay tạo nên
- #94Chương 94: Trùng hợp ngẫu nhiên
- #95Chương 95: Người biến mất rồi
- #96Chương 96: Không một ai ngoại lệ
- #97Chương 97: Sẽ không buông tha
- #98Chương 98: Một kẻ thù
- #99Chương 99: Về tìm mẹ tôi
- #100Chương 100: Đúng là bà cụ non!