
Tạm dừng
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
166
Chương
0
Lượt xem
278381
Đề cử
Giới Thiệu Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Chữ
[Nam chính: Thái tử gia giới kinh doanh vừa ích kỷ vừa máu lạnh VS Nữ chính: Mỹ nhân có cốt tướng đẹp, làn da trắng sứ và vẻ đẹp thanh thuần nhưng…]
Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh.
Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác.
Anh thản nhiên buông một câu: “Chỉ là một người phụ nữ thôi mà.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn.
Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh.
Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô.
Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn:
“Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?”
Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao.
Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau?
Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước.
CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé
anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”
Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh.
Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác.
Anh thản nhiên buông một câu: “Chỉ là một người phụ nữ thôi mà.”
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn.
Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh.
Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô.
Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn:
“Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?”
Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao.
Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau?
Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước.
CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé
anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”
Danh Sách Chương Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương TruyenChu
- #101Chương 101: Không có gì bất thường
- #102Chương 102: Một nắm tro tàn
- #103Chương 103: Bạc tình bạc nghĩa
- #104Chương 104: Thiếu mất một cái
- #105Chương 105: Tôi lừa anh đấy
- #106Chương 106: Không ăn thua đâu
- #107Chương 107: Chọc người khác tức giận
- #108Chương 108: Tôi tên là gì
- #109Chương 109: Tạm thời cứ ở lại đi
- #110Chương 110: Anh cứ nhắm vào tôi
- #111Chương 111: Kinh ngạc vô cùng
- #112Chương 112: Buột miệng nói thôi
- #113Chương 113: Không phải là giao dịch
- #114Chương 114: Còn nữa không
- #115Chương 115: Không vội nhất thời
- #116Chương 116: Đâu là giống nhất
- #117Chương 117: Người bên ngoài
- #118Chương 118: Đều là giả đó
- #119Chương 119: Tôi thành toàn cho em
- #120Chương 120: Càng tồi tệ hơn
- #121Chương 121: Biết câu trả lời
- #122Chương 122: Canh cánh trong lòng
- #123Chương 123: Cho đến khi mốc meo
- #124Chương 124: Một gáo nước lạnh
- #125Chương 125: Từng cơn ớn lạnh
- #126Chương 126: Một xu cũng không đáng
- #127Chương 127: Không quay đầu
- #128Chương 128: Học nghệ không tinh
- #129Chương 129: Đừng thay đổi
- #130Chương 130: Cất giữ giọt lệ
- #131Chương 131: Sẽ không có ai đâu
- #132Chương 132: Gây sự chú ý
- #133Chương 133: Chiêu dụ khách hàng
- #134Chương 134: Gương mặt méo mó
- #135Chương 135: Mèo biến mất
- #136Chương 136: Dấu ấn của kẻ bại trận
- #137Chương 137: Một khoảng không
- #138Chương 138: Giao cho anh xử lý
- #139Chương 139: Giải quyết kẻ thù
- #140Chương 140: Phong thủy bảo địa*
- #141Chương 141: Muốn ai sống
- #142Chương 142: Thuận thế mà làm
- #143Chương 143: Lao xuống vực
- #144Chương 144: Trai cò tranh đấu
- #145Chương 145: Hỏi thêm một câu
- #146Chương 146: Kịp thời dừng lại
- #147Chương 147: Từng lời từng chữ tựa như rỉ máu
- #148Chương 148: Làm lại từ đầu
- #149Chương 149: Hãy sống thật tốt
- #150Chương 150: Quay cuồng