
Tạm dừng
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
93
Chương
0
Lượt xem
278380
Đề cử
Giới Thiệu Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Truyện Chữ
Vào một ngày mưa lớn, cô bé Hứa Thư mười bảy tuổi đứng bên ngoài biệt thự.
Cô vừa mới mất bố, muốn gặp ông chủ của bố để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông.
Toàn thân ướt sũng, gương mặt thanh tú của cô tái nhợt mà quật cường.
Một chiếc xe Lincoln đen dài dừng lại trước mặt cô, từ ghế sau bước xuống một người đàn ông cao ráo, bước đi chậm rãi.
Pha chút nhợt nhạt, thanh tao, điển trai đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng; chiếc ghim cài áo bằng đá quý trên bộ vest đen vẫn lấp lánh dưới cơn mưa như trút nước.
Tài xế gọi anh là “Phó tiên sinh”.
Phó tiên sinh dừng lại trước mặt cô, giọng điệu lạnh nhạt: “Bao nhiêu tuổi?”
Hứa Thư giọng run rẩy: “Mười… mười bảy.”
Tài xế nhẹ nhàng nhắc: “Con gái của tài xế Hứa.”
Phó tiên sinh như đang suy nghĩ điều gì đó, anh không nói gì, tháo ghim cài áo đưa cho Hứa Thư.
Món quà tùy ý của anh có giá trị không đong đếm nổi, kể từ đó, cuộc sống nghèo khó của cô hoàn toàn thay đổi.
—
Tám năm sau, Hứa Thư với tư cách là giáo viên phiên dịch, một lần nữa gặp lại Phó Minh Tuỳ.
Anh vẫn điển trai, tao nhã như xưa, giống như một chiếc đồng hồ cổ điển châu Âu – hoàn hảo đến từng chi tiết.
Trong mắt anh, cô không tìm thấy một chút gợn sóng nào của việc “họ đã từng gặp nhau”.
Tin nội bộ truyền ra, Phó Minh Tùy đang tìm một cô gái phù hợp để kết hôn.
Hứa Thư lặng lẽ hoàn thành công việc, trước khi rời đi, cô lén đưa cho anh một mẩu giấy——
【Thưa ngài, ngài có muốn thử điệu nhảy nhanh và chậm của Scotland không?】
Sau đó, họ gặp nhau thêm vài lần rồi đăng ký kết hôn.
Phó Minh Tùy muốn tìm một người vợ ngoan ngoãn để ứng phó với người nhà, và trùng hợp Hứa Thư hoàn toàn đáp ứng mọi yêu cầu của anh.
Chỉ là sau khi kết hôn, họ cư xử với nhau lễ độ, xa cách, lại khiến anh cảm thấy có chút mất mát và trống trải.
Khi người vợ vốn luôn dịu dàng và thích quấn lấy anh bắt đầu thường xuyên ra ngoài và không về nhà suốt đêm, Phó tiên sinh bắt đầu cảm thấy bất an.
Anh từ chối để tài xế đưa đi, tự mình lái xe đến ngôi trường nơi Hứa Thư đang làm việc.
Trước ánh mắt kinh ngạc của vợ, anh kiếm cớ nói:
“Em mấy ngày nay không về nhà…”
“Con mèo nhớ em quá, đến nỗi rụng cả lông rồi.”
Cô vừa mới mất bố, muốn gặp ông chủ của bố để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông.
Toàn thân ướt sũng, gương mặt thanh tú của cô tái nhợt mà quật cường.
Một chiếc xe Lincoln đen dài dừng lại trước mặt cô, từ ghế sau bước xuống một người đàn ông cao ráo, bước đi chậm rãi.
Pha chút nhợt nhạt, thanh tao, điển trai đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng; chiếc ghim cài áo bằng đá quý trên bộ vest đen vẫn lấp lánh dưới cơn mưa như trút nước.
Tài xế gọi anh là “Phó tiên sinh”.
Phó tiên sinh dừng lại trước mặt cô, giọng điệu lạnh nhạt: “Bao nhiêu tuổi?”
Hứa Thư giọng run rẩy: “Mười… mười bảy.”
Tài xế nhẹ nhàng nhắc: “Con gái của tài xế Hứa.”
Phó tiên sinh như đang suy nghĩ điều gì đó, anh không nói gì, tháo ghim cài áo đưa cho Hứa Thư.
Món quà tùy ý của anh có giá trị không đong đếm nổi, kể từ đó, cuộc sống nghèo khó của cô hoàn toàn thay đổi.
—
Tám năm sau, Hứa Thư với tư cách là giáo viên phiên dịch, một lần nữa gặp lại Phó Minh Tuỳ.
Anh vẫn điển trai, tao nhã như xưa, giống như một chiếc đồng hồ cổ điển châu Âu – hoàn hảo đến từng chi tiết.
Trong mắt anh, cô không tìm thấy một chút gợn sóng nào của việc “họ đã từng gặp nhau”.
Tin nội bộ truyền ra, Phó Minh Tùy đang tìm một cô gái phù hợp để kết hôn.
Hứa Thư lặng lẽ hoàn thành công việc, trước khi rời đi, cô lén đưa cho anh một mẩu giấy——
【Thưa ngài, ngài có muốn thử điệu nhảy nhanh và chậm của Scotland không?】
Sau đó, họ gặp nhau thêm vài lần rồi đăng ký kết hôn.
Phó Minh Tùy muốn tìm một người vợ ngoan ngoãn để ứng phó với người nhà, và trùng hợp Hứa Thư hoàn toàn đáp ứng mọi yêu cầu của anh.
Chỉ là sau khi kết hôn, họ cư xử với nhau lễ độ, xa cách, lại khiến anh cảm thấy có chút mất mát và trống trải.
Khi người vợ vốn luôn dịu dàng và thích quấn lấy anh bắt đầu thường xuyên ra ngoài và không về nhà suốt đêm, Phó tiên sinh bắt đầu cảm thấy bất an.
Anh từ chối để tài xế đưa đi, tự mình lái xe đến ngôi trường nơi Hứa Thư đang làm việc.
Trước ánh mắt kinh ngạc của vợ, anh kiếm cớ nói:
“Em mấy ngày nay không về nhà…”
“Con mèo nhớ em quá, đến nỗi rụng cả lông rồi.”
Danh Sách Chương Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân TruyenChu
- #51Chương 51: Đến gặp em - Đối với anh chính là chuyện quan trọng nhất.
- #52Chương 52: Anh sẽ không làm thủ tục ly hôn với em đâu.
- #53Chương 53: Anh có thể làm người theo đuổi cuồng nhiệt của em không?
- #54Chương 54: Anh theo đuổi con gái mà để thư ký giúp gửi hoa, đã thế còn chê bai đủ kiểu.
- #55Chương 55: Vậy khi anh bế em áp lên tường thì vẫn ổn đúng không?
- #56Chương 56: Chín phần là vì vợ nó đấy…
- #57Chương 57: Anh biết, em chỉ đang ghen thôi
- #58Chương 58: Anh không nên để em nhìn thấy cô ta.
- #59Chương 59: Nhìn thấy ánh mắt sững sờ của Phó Minh Tùy, cô thậm chí còn có cảm giác sảng khoái như đã vỡ bờ.
- #60Chương 60: Phó Minh Tùy muốn hủy bỏ thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân.
- #61Chương 61: Anh không sợ em dùng khối tài sản kếch xù này của anh để nuôi trai bao à?
- #62Chương 62: Anh gần như sốt ruột mà hôn lên môi cô
- #63Chương 63: Anh luôn có một thứ khó kiềm chế…
- #64Chương 64: Hứa Thư và Phó Minh Tuỳ đang tình tứ….
- #65Chương 65: Thật ra là em cố tình làm anh bị bẩn đấy.
- #66Chương 66: Anh không muốn có một đứa con sao?
- #67Chương 67: Mê hồn đoạt cốt, lại càng khiến người ta không thể dừng lại
- #68Chương 68: Kết thúc phần chính của truyện.
- #69Chương 69: Ngoại truyện - Chỉ cần có lòng, mỗi ngày đều có thể trôi qua thật lãng mạn.
- #70Chương 70: Ngoại truyện - Ghen
- #71Chương 71: Về chuyện Phó Minh Tùy mang theo ký ức quay trở về năm 17 tuổi (Nếu gặp nhau lúc trung học)
- #72Chương 72: Biết nên dùng thủ đoạn như thế nào để từ từ tiếp cận cô (Nếu gặp nhau lúc trung học)
- #73Chương 73: Dù Phó Minh Tùy tuy hay cười, nhưng thật ra rất lạnh lùng (Nếu gặp nhau lúc trung học.)
- #74Chương 74: Ở cái tuổi mười bảy mười tám này, có cậu con trai nào chưa từng thích một “khuôn mặt mối tình đầu” như thế đ
- #75Chương 75: Thì ra cái kiểu “vụng về mà vẫn thích trêu người” này là khắc sâu trong xương cốt, chẳng thể sửa được. (Kết t
- #76Chương 76: Một cái Tết náo loạn – Vị khách không mời mà đến
- #77Chương 77: Một cái Tết hỗn loạn – Em thích trẻ con ...vậy tụi mình sinh một đứa nhé?
- #78Chương 78: Một cái Tết hỗn loạn như gà bay chó sủa — nhưng lại đang chuẩn bị để mang thai.
- #79Chương 79: Một cái Tết “náo nhiệt”
- #80Chương 80: Chúng ta đang trong giai đoạn tạo người mà.
- #81Chương 81: Phản ứng khi mang thai.
- #82Chương 82: Cuộc sống hàng ngày trong thời kì mang thai.
- #83Chương 83: Nhật ký nuôi con của Phó tổng.
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93